Chê dân…

0
142

Chê dân

Thư ngỏ gửi Quốc hội về dự thảo luật An Ninh Mạng
Tương lai sinh tử của Việt Nam…
Giao đất 99 năm…
Đặc khu kinh tế – mô hình lỗi thời…

Tại sao cứ để dân phải phẫn nộ rồi mới dở giọng lên án, chê bai họ quá khích, bạo lực, vi phạm pháp luật, bị lợi dụng…, rằng “lòng yêu nước cũng cần phải tỉnh táo”, “hãy yêu nước một cách sáng suốt”, “đừng rơi vào bẫy của thế lực thù địch”.

Sáng nay tôi đọc được trên báo chí quốc doanh rất nhiều bài lên giọng dạy dỗ nhân dân, chê dân mà tác giả không dám chường mặt ra, chỉ ký những cái tên như kiểu Thiện Tâm, Thiện Văn, Dân Ý, Trung Thành; có cả vài bài trên mấy tờ báo bạo lực thì giở thói đe nẹt, dọa dẫm này nọ…

Tất cả đều nói lên rằng họ vẫn coi dân chả ra gì, mặc dù đã phần nào ngầm biết ngại sức mạnh của dân.

Đến thời buổi 4.0, 5.0 như vầy mà vẫn giọng điệu cũ dạy dỗ, dọa dân, vẫn đánh giá dân thuộc hạng ngu đục dễ bị lợi dụng, thật không hiểu nổi.

Cuộc xuống đường phản đối luật đặc khu xảy ra vào ngày hôm qua (10/6/2018), về thực chất là cuộc biểu dương sức mạnh của dân, nhằm mở mắt đảng, chính phủ, quốc hội để nhìn thấy những nguy cơ mà tiền nhân An Dương Vương đã mắc phải, “giặc ngồi sau lưng mà nhà vua không biết”. Xưa vua không biết, không có ai chỉ cho vua, dẫn tới thân bại danh liệt, mất nước; nay vua không biết thì dân chỉ cho mà biết, còn hờn trách dân nỗi gì.

Họ vẫn đang rêu rao giọng điệu dân không biết điều, chính phủ đã trình quốc hội, đề nghị lùi việc thông qua dự luật đặc khu tới kỳ họp sau, vậy mà vẫn cố tình đi biểu tình làm loạn. Chỗ này cần phải nói rõ rằng, thời gian qua, nếu không có những lên tiếng quyết liệt của dân chúng, nhất là các cựu chiến binh vào sinh ra tử, thì gần 500 vị nghị gật đã thông qua cái luật ấy rồi. Nay dân tiếp tục phản đối bởi họ không chấp nhận sự câu giờ, lùi này lùi nọ, mưu mẹo tiểu nhân. Bỏ thì bỏ hẳn bởi sự tai hại của luật đó, người bình thường ai cũng biết, chỉ những kẻ đầu óc ngớ ngẩn mới đòi giữ nó lại.

Nếu vừa rồi, chính phủ đề nghị bỏ hẳn, hoặc quốc hội ra quyết định biểu quyết bác bỏ luật đặc khu, tôi cam đoan vẫn có cuộc xuống đường, thậm chí còn rầm rộ mạnh mẽ hơn ngày hôm qua, nhưng đó là cuộc xuống đường ủng hộ, cùng chung ý chí giữa nhà cai trị và dân chúng.

Đừng nghĩ nắm truyền thông trong tay thì muốn nói thế nào cũng được. Thời nay khác rồi.

Thông cào

NHÀ BÁO NGUYỄN THÔNG

NHỮNG KẺ KHỐN TỆ

Tay nhà báo tung tin hai chiến sỹ cảnh sát hy sinh cần phải bị kỷ luật và đuổi khỏi ngành báo vì sự khốn nạn và lưu manh khi hắn đổ thêm dầu vào lửa đối với sự kiện, làm căng thẳng thêm tình hình và làm xấu đi hình ảnh của dân. Hắn tung tin để hại dân trong khi dân đã gánh muôn vàn đau khổ và bất hạnh trên thân phận của mình.

Sự việc thay vì cần được đưa tin trung thực và làm cho dịu bớt đi thì hắn lại rắp tâm tung tin có người thương vong để tạo ra sự hằn học của xã hội đối với những người dân cùng cực, chịu đủ những thảm cảnh như mất đất, ô nhiễm môi trường nặng nề và ra biển đánh bắt cá thì gặp phải những tàu lạ đâm, cướp và giết họ trên chính vùng biển quê hương mình mà rồi tình trạng đó vẫn không có gì thay đổi suốt nhiều năm nay.

Hắn đã lợi dụng vào sự kiện để đẩy cái khó và cả những rủi ro về phía nhân dân. Hắn tiếp tay cho bạo động leo thang và thêm nguy kịch. Loại người như hắn xứng đáng phải trả giá trước toàn bộ công luận và trước pháp luật. Trong cơn tao loạn thì chính hắn đã làm cho tình cảnh thêm tồi tệ và khủng khiếp hơn.

Trong khi đó là hơn 1000 tờ báo, đài, truyền hình, đều im hơi lặng tiếng trước tiếng nói của nhân dân, trước những gì diễn ra trên toàn quốc mà thế giới đều biết. Thậm chí một số báo lên tiếng bằng cách né tránh hoặc làm sai khác đi sự thật như vốn có của nó. Nhân dân vẫn là những kẻ thích bạo lực và thích vi phạm pháp luật, vẫn là những kẻ ngu dốt, dễ bị lôi kéo và dụ dỗ, kích động. Vẫn là những kẻ dù thế nào thì phải biết kiềm chế và tìm cách khác khôn ngoan hơn. Nhưng khi đổ ra đường thì đó là bước đường cùng.

Đến bây giờ khi viết những dòng này, tôi lại thêm cay đắng và khinh rẻ những loại luật gia, luật sư và những kẻ nghiên cứu luật khi vẫn nói rằng biểu tình là bất hợp pháp. Tôi không những khinh miệt thứ trí não thấp kém đó mà còn phẫn nộ vì thứ tư duy và nhận thức khốn tệ kiểu như thế. Trong suốt những ngày qua, hầu hết những ngôi trường đào tạo luật đều thinh lặng như những kẻ đui mù, câm điếc trước các dự thảo luật và hành trình phản đối luật pháp khi nó có dấu hiệu vi hiến và đi ngược lại những giá trị cốt lõi của luật pháp. Những ngôi trường và dạng người đó học luật và dạy luật để làm gì nếu không là dành cho những thủ thuật gian trá và lưu manh, vì khi xã hội cần đến thì chúng mất tăm mất tích. Công lý ư, sự thật ư, pháp luật văn minh ư, toàn là những đám sống vô pháp nhưng lại học về luật pháp.

LUÂN LÊ

Dân!

Thăm thẳm dặm dài lịch sử, nâng thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân.

Trải qua nghìn năm Đinh, Lê, Lý, Trần… không can qua nào lại không khởi nguồn từ những đôi tay quen với cánh đồng, những bàn chân quyến luyến với thênh thang bụi đỏ, những khuôn mặt kết bạn với nắng mưa.

Hôm minh quân mất thuở xa xưa, hôm lãnh đạo tốt mất hôm nay, dân vẫn khói hương bài vị, vẫn nước mắt khóc thương, vẫn chân thành hoài vọng, có bao giờ dân quên.

Trong huyết quản triệu triệu người con của dân tộc này, cho dẫu có nhọc nhằn mưu sinh, cho dẫu có chăn êm nệm ấm, vẫn chưa bao giờ ngoảnh mặt với quốc gia, chưa bao giờ lờ đi mối hiểm hoạ về một tương lai không hy vọng.

Trên mâm cơm có thể thiếu miếng thịt, trong nhà có thể thiếu vài vật dụng tối thiểu, ra đường bị chèn ép im lặng cho qua, có việc đến chốn công môn khoanh tay thưa dạ… Ấy là khi dân còn chịu được, ấy là lúc dân còn châm chế được, còn chấp nhận được.

Quốc gia vừa ướm mầm khởi sắc kiến tạo, vừa chấp chới sinh khí công cuộc chống giặc nội xâm, lẽ con đường hình thành một tươi sáng phải cần thêm thời gian. Thì lại hấp tấp, nay điều luật này soạn sửa, mai dự luật kia muốn thông qua.

Nguồn năng lượng tích cực khó khăn lắm mới được nhen nhóm, lại vội vã vì lẽ gì đó vì ai đó mà muốn khoả lấp đi.

Dân hốt hoảng như người mất mùa, dân hoang mang như kẻ lạc rừng, một mớ bòng bong có khó gỡ đâu. Dân chưa thông thì gượm lại, dân chưa xuôi thì kiến giải thêm, thì bàn bạc thêm.

Việc nhân nghĩa nào không cốt ở yên dân, có quốc gia nào lòng ý chỉ trên trái tâm nguyện dân mà thịnh trị.

Lại có đám cháy lớn nào không bắt nguồn từ đốm lửa vừa được nhen, mà lòng dân lại đang rất nỏ!

NGÔ NGUYỆT HỮU

NHÂN – QUẢ

“Không giải quyết vấn đề bằng thứ tư duy tạo ra nó!”- Einstein. Câu chuyện bạo loạn ở Bình Thuận cần được nhìn nhận như vậy.

Bình Thuận sống nhờ du lịch, nuôi trồng và đánh bắt hải sản. Như mọi tỉnh thành khác ở Việt Nam, Bình Thuận thu hồi đất để giao cho doanh nghiệp hoặc quan chức. Những người mất đất sống vật vờ với những chồng đơn khiếu nại, những chuyến ra tỉnh, ra Trung ương đòi đất.

Sự xuất hiện của nhiệt điện khiến dân vùng có nó không chỉ vật vờ. Họ lần mòn chết, theo nghĩa đen, với bệnh tật bủa vây và ô nhiễm ảnh hưởng đến các ngành nghề đánh bắt, nuôi trồng thủy sản lẫn nông nghiệp. Ngư dân Bình Thuận cũng hiểu rõ những hiểm nguy khi tàu Trung Quốc tấn công.

Đất đai, ô nhiễm, chủ quyền biển bị xâm phạm là cách mà “chiếc lò xo” mâu thuẫn bị nén xuống. Năm 2015, bạo loạn ở xã Vĩnh Tân thuộc huyện Tuy Phong. Hôm qua, bạo loạn ở thị trấn Phan Rí cũng của huyện Tuy Phong và lan ra cả tỉnh. Có nén, có bung. Có áp bức, có đấu tranh!

Tôi đến Tuy Phong, hay bất cứ nơi nào có mâu thuẫn đất đai và ô nhiễm tại Việt Nam, đều tiếp xúc với dân rất dễ. Chỉ cần chịu lắng nghe nỗi đau của họ, hít thở thứ không khí đầy bụi nơi họ sống, dâm uống thứ nước có mùi lạ mà họ uống hàng ngày, dám bế trên tay những đứa trẻ sinh ra dị dạng vì ô nhiễm,… là dân sẽ coi như người nhà. Làm những điều đó phải thực bụng, không diễn được trước mặt nhân dân đâu!

Dân miền biển cộc tính, nói phải họ nghe, đàn áp họ phản kháng. Đối diện với cái chết trên biển trong mỗi chuyến ra khơi họ còn không sợ… Và cái đáng lo lắng nhất là suy nghĩ “đằng nào cũng chết”! Ra khơi có thể chết, mất đất chết lần mòn, dính bệnh vì ô nhiễm thì vài năm thôi sẽ chết là những suy nghĩ có thật. Tôi đã cảnh báo điều đó (xem comment).

Cái đáng lo lắng hôm qua đã diễn ra!

Cái đáng lo bây giờ không phải là kêu gọi trấn áp hay trấn áp thực sự những người sẵn sàng chết!

Mà là đối thoại- điều tưởng dễ mà khó nhất! Ở Việt Nam, số người có uy tín và bãn lĩnh một mình bước vào “tâm bão” và thuyết phục được nhân dân bình tĩnh không kín hết số ngón tay. (Riêng ông Trần Hồng Hà, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường nếu đi một mình vào đám đông phẫn nộ ấy, tôi biết chỉ có 1 “kết cục”!)

Đối thoại. Trả lại cho dân những thứ vốn là của họ (đất đai).

Đối thoại. Giải quyết ngay việc gây uy hiếp sinh mạng dân hàng ngày (ô nhiễm).

Đối thoại. Để cùng nhìn ra biển và đòi lại quyền an toàn khai thác hải sản (chủ quyền).

Việt Nam có 28 tỉnh bờ biển. Không có một lực lượng chính quy nào có đủ sức mạnh bảo vệ an ninh trật tự lẫn phòng chống ngoại xâm mà không dựa vào dân. Nhưng 28 tỉnh ấy có 22 tỉnh có bóng dáng “bạn vàng” thâu tóm đất. Tất cả đất dân bị “cướp” đất bằng chủ trương, có rất nhiều những làng chài bám biển bị giải tỏa, có vô số ngư phủ ngàn đời vì thế mà phải bỏ biển làm nghề khác mưu sinh. Cả ô nhiễm của ngành công nghiệp nặng như luyện thép hay nhiệt điện nữa…

Nhìn từ câu chuyện ô nhiễm và mâu thuẫn đất đai ở Tuy Phong 2015. Câu chuyện ô nhiễm và mâu thuẫn đất đai ở Bình Thuận 2018. Và nhìn vô số câu chuyện ô nhiễm và mâu thuẫn đất đai trên đất nước này thì đó không phải một hiện tượng.

Chọn cách nào và làm ra sao để giải quyết là việc của chính quyền. Nhưng chọn cách xa dân sẽ là sai lầm lớn nhất của chính quyền hình thành từ khẩu hiệu “của dân, do dân, vì dân”!

Bởi vì: “Không giải quyết vấn đề bằng thứ tư duy tạo ra nó!”- Einstein

MAI QUỐC ẤN

NO COMMENTS