Chiều Sài Gòn…

0
81

Chò nâu quắn quýt theo gió. Mưa xôn xao, xôn xao.

Thành phố chứa những tiếng cười bất chợt vang lên, bung nở vào hạt mưa.

421749_3964069093985_1580545238_n

Thành phố chứa những ngày xa xôi, đôi khi nụ cười nào đó trước mắt lại chứa thật nhiều niềm nhớ nhung phía quanh quẩn của ngày cũ.

Có thời gian ta mặc quần đùi ngồi cafe co chân lên cao tránh mưa rơi.

Có những lúc đứng giữa cơn mưa chửi tục vì cái cặp sũng nước ướt luôn cả chiếc máy tính.

Có mùa tự dưng nhớ Phan Thiết quá đợi mưa to xách xe ra chạy tới tìm biển.

Có khi nắm tay nhau, không khóc cười gì cả, chỉ im lặng là đủ.

Đôi lúc ngồi mãi trong quán cafe, nhìn vào mắt bạn, biết bao nhiêu mới là đủ thấu hiểu cho một nỗi buồn không tiếng nói?

Không sao… không sao đâu… sẽ dịu cả thôi.

Thời gian sẽ quất ta bay, như chiều nay chò nâu bay tan tác trên đường tới nhà thờ Đức Bà…

Thương Sài Gòn lắm.

Thương thật.

KHẢI ĐƠN

NO COMMENTS