Chính sự phiền hà nên dân mới vô lương

0
187

vo-cam-va-vo-tam

Đó là bài học lịch sử không phải bàn cãi và nếu muốn cãi xin triệu hồn ông Nguyễn Trãi về mà cãi hoặc đọc thêm Hoàng Lê nhất thống.

Ở đây có vấn đề là VTC có bài với dòng tít: “Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng vụ thảm án”. Khi nói về thái độ của người dân đối với vụ án mạng làm 3 cán bộ chết ở Yên Bái.
FB Châu Đoàn chia sẻ: Rõ ràng đây là sự đau thương, bởi đi cùng với mấy người đàn ông kia là mấy gia đình, những người vợ, người con đau khổ, mất mát. Xét về khía cạnh này thì không ai có thể “hả hê” với sự việc xảy ra.

Vậy điều gì đang diễn ra? Lòng dân quá chán ghét chính quyền. Bạn nào phản đối nhận xét của tôi không? Hay là tôi phóng đại. Hay bởi những người yêu quý chính quyền không lên tiếng, nhút nhát bày tỏ tình cảm của mình? Nếu có thì mạnh dạn lên tiếng đi nào.

Sự việc nảy chính là một bài học rất tốt cho quan chức, cán bộ của Việt Nam. Tiền nhiều mà làm gì? Chức cao mà làm gì khi dân không yêu? Con cháu các vị có tự hào về cha, ông mình không? Rõ ràng là không rồi. Trừ khi con cháu các vị chỉ chơi với con cháu các quan chức, cán bộ khác. Vậy nhé, đây là cơ hội suy ngẫm của quan chức, cán bộ và chính quyền nói chung. CHÁN GHÉT, đấy là tình cảm thực, rất thực của dân chúng với chính quyền. Đừng hỏi tại sao, bởi chính các vị chắc cũng thừa biết câu trả lời rồi.

Đừng cố gắng định hướng tình cảm bởi việc ấy là thô thiển và không thể làm được. Ai làm tốt, lòng dân sẽ tự yêu quý. Mấy chục năm qua, người dân vẫn khổ, mọi mặt đời sống đều thấp kém, người dân cảm thấy quyền của mình bị chà đạp, sao đòi dân yêu? Thay đổi cách nghĩ đi, đưa ra cải tổ quan trọng đi, và điều đầu tiên cần làm là trung thực đi.

TS Lê Kiên Thành từng nhắc đi nhắc lại rằng bài học trường tồn của các triều đại VN chính là tin vào nhân dân, cớ sao gọi người dân là “vô lương”?

– Trước đây khi chúng ta muốn nói điều gì với dân, chỉ dùng một tờ truyền đơn là người dân tin. Trong khi đó hiện chúng ta có đến khoảng 800 đầu báo mà chúng ta lại lo sợ nhân dân sẽ hiểu sai về Đảng khi đọc những tiếng nói trái chiều trên những trang báo lề trái. Đó là điều phi lý mà tôi không cắt nghĩa được.

Lẽ nào chúng ta không đủ tự tin vào sự nhận thức của nhân dân? Vào khả năng phân biệt đúng sai của nhân dân trước những luận điệu đó?

Thế giới đang thay đổi theo từng giờ, từng ngày. Mọi thứ đều phải đổi mới, đương nhiên dòng sông không chảy thì sẽ thành một vũng nước, con chim không đập cánh thì sẽ trở thành một bộ xương ở gốc cây và cá nhân một người Cộng sản, mặc dù vẫn là con người ấy, chính thể ấy nhưng vẫn phải đổi thay từng bước. Ngày hôm nay, Đảng Cộng sản cũng cần phải thay đổi để tránh những nguy cơ ấy.

Đầu tiên, có lẽ là học cách tin vào sự sáng suốt của nhân dân!

Nhân dân lúc nào cũng sáng suốt, họ biết phải yêu cái gì?

HOÀNG LINH

Nghe Nam Cao bình luận vẫn là hay nhứt. Đúng là có học vẫn hơn!

“Cả làng Vũ Ðại nhao lên. Họ bàn tán rất nhiều về vụ án không ngờ ấy. Có nhiều kẻ mừng thầm. Không thiếu kẻ mừng ra mặt. Có người nói xa xôi: “Trời có mắt đấy, anh em ạ!”. Người khác thì nói toạc ra: “Thằng nào chứ hai thằng ấy chết thì không ai tiếc! Rõ thật bọn chúng nó giết nhau, nào có phải cần đến tay người khác đâu”. Mừng nhất là bọn hào lý ở trong làng. Họ tuôn đến hỏi thăm, nhưng chính là để nhìn lý Cường bằng những con mắt thỏa mãn và khiêu khích. Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: “Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn”. Ai chả hiểu “người ta” đó là chính ông. Bọn đàn em thì bàn nhỏ: “Thằng mọt già ấy chết, anh mình nên ăn mừng”. Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu…”.”
(Chí Phèo- Nam Cao)

NO COMMENTS