Chuyện “lư tặc”…

0
483

CHUYỆN CÁI LƯ HƯƠNG TẠI SÀI GÒN

Chuyện cái lư hương trước tượng Trần Hưng Đạo, bến Bạch Đằng – Sài Gòn bị cẩu đi ngay ngày 17/2 làm trào lên một sự giận dữ trong cộng đồng (mạng và không mạng). Vì nơi đây là chỗ thắp hương truyền thống của người dân Sài Gòn mỗi khi họ muốn bày tỏ tấm lòng yêu nước của mình theo một chủ đề nào đó. Ông Trần là biểu tượng chống giặc ngoại xâm của đất nước và tượng ông ấy tại Sài Gòn là biểu tượng chống ngoại xâm của dân Sài Gòn. Vì thế, người dân đã liên kết hành vi cẩu lư hương của chính quyền (hoặc của bọn trộm nào đó) với việc chống lại ý muốn tụ họp bày tỏ tình cảm yêu nước của họ trong ngày kỷ niệm chống Trung quốc xâm lăng VN.

Tôi chỉ mới thấy hiện tượng cái lư hương bị cẩu đi, và thấy liên kết của người dân là có cơ sở, nhưng để xác quyết về một ý đồ nào đó của chính quyền TP HCM nhân ngày 17/2 đối với cái lư hương thì cần phải có thông tin đầy đủ. Theo lẽ thường, báo chí phải có trách nhiệm chuyển thông tin đó đến cộng đồng với nguyên tắc 5W1H giáo khoa của nghề nghiệp. Người dân muốn nghe, muốn đọc trên báo đài lời lẽ giải thích của CQ, rằng tại sao phải dời lư hương và liệu việc dời lư hương đó có giống như họ nghĩ hay ko, nếu lư hương mất trộm tại sao ko nỗ lực kiếm tìm…?

Thế nhưng, sáng sớm nay khi mở báo ra đọc, tôi thật thất vọng vì không thấy một dòng nào về chuyện này trên báo chí. Những tờ báo có thương hiệu uy tín nhất nước phần lớn tập trung tại Sài Gòn, và họ phải có trách nhiệm thông tin về một sự kiện mà cộng đồng dân chúng Sài Gòn đang quan tâm, trước khi hy vọng báo chí tại Hà Nội đề cập. Vì ai làm báo cũng biết, báo chí cần ưu tiên cho sự kiên gần, như báo Sài Gòn phải ưu tiên trước cho sự kiện tại TP HCM thay vì Kiên Giang, ưu tiên cho tin VN trước thay vì tin ở Hàn hay ở Mỹ. Vậy mà…

Như vậy, trong sự kiện cái lư hương, cộng đồng dân Sài Gòn nói riêng và dân chúng nói chung, đã bị tước đoạt quyền thông tin chính đáng của mình. Trong một xã hội hiên đại như ngày nay, điều đó là khó chấp nhận và đáng phê phán!

Nếu chiếu theo luật định của chế độ, báo chí công cụ cũng có tội với Đảng và Nhà nước, vì đã bỏ trống trận địa thông tin cho quyền lực thứ 5 là thế giới mạng, biến sự kiện lư hương thành mãnh đất màu mỡ cho “các thế lực thù địch” múa bút tung hoành.

Năm nay báo chí được phép lên án quân xâm lược Trung quốc kèm theo cuộc chiến tranh 17/2/1979 được phơi bày nhiều góc độ. Thế nhưng, chuyện một cái lư hương mất tích có kết nối đến cuộc chiến ấy cũng ko làm nổi thì quả là báo chí ta ngày càng tệ thật. Điều này khiến một nhà báo 30 năm tuổi nghề như tôi phải cảm thấy xấu hổ vì nghề nghiệp trước những câu hỏi của bạn bè mình về chuyện cái lư hương.

NGỌC VINH

“Đã đốn mạt đến mức này rồi ư?

Tôi đã không tin khi đọc tin chính quyền tp HCM cho cẩu đi chiếc đỉnh hương dưới chân tượng Trần Hưng Đạo, nơi người dân thường ra thắp hương những ngày quan trọng trong lịch sử để tỏ tấm lòng với những bậc tiền nhân, những anh hùng đã ngã xuống vì dân vì nước. 

Đến khi đọc nhiều stt và kiểm tra thông tin thì máu tôi sôi lên và tôi không thể không chửi.

Chính quyền thành phố HCM đã không ngần ngại cẩu chiếc đỉnh hương đi chỉ vì nỗi sợ người dân sẽ ra thắp hương để tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì cuộc chiến xâm lăng của Trung Cộng vào ngày 17/2/1979. 

Đốn mạt hơn nữa là bọn chúng còn dùng xe rác để chắn lối vào. 

Đứa con hoang nào trong chính quyền dám ra cái lệnh mất dạy đến nhường này? 

Việc này là vô cùng nghiêm trọng và tôi đề nghị những nhà lãnh đạo cao nhất ở Việt Nam phải làm rõ sự việc. 

Một thằng giết người cướp của, ăn thịt uống máu người nhưng khi đứng bàn thờ tổ tiên, cha mẹ cũng phải khoanh tay kính cẩn, trong cái cá thể quái dị ấy, vẫn còn một góc nhỏ nhoi của con người. 

Còn kẻ nào ra cái lệnh đốn mạt kia thì đã vượt quá giới hạn của con người. Nó không còn là người Việt và tổ tiên của nó chắc hẳn phải là bên Trung Quốc.

Nhưng điều đáng buồn là một thằng con hoang ra lệnh thì thằng cấp dưới có chút não, có chút tính người Việt thì phải phản đối, nhưng không, lũ con hoang đã tìm được nhau và chúng cùng lập thành một đội những kẻ bán nước.

Khả năng ngôn ngữ của tôi có hạn, ý tưởng của tôi cạn kiệt và dòng máu trong tôi sôi sùng sục trước sự khốn nạn vô luân này. 

Tôi mà biết chính xác thằng nào đã ra cái lệnh khốn nạn này, tôi sẽ coi hắn là kẻ thù của đời mình. 

Đồ con hoang vô loài, thật đau khổ cho bà mẹ Việt Nam nào đã mang nặng đẻ đau ra mày, thật hổ nhục cho ông bà tổ tiên nhà mày.

Mày đã làm một hành động để tỏ lòng kính cẩn với bố Tầu nhà mày và mày đã thách thức cả dân tộc này rồi đấy.

Chưa bao giờ mình viết một stt mà đến dòng cuối cổ họng vẫn tức nghẹn lại như thế này.”

CHÂU ĐOÀN

KẺ THÙ Ở SAU LƯNG!

Gã tính viết một bài về việc bác cả bật đèn xanh cho báo chí viết về sự kiện 17/2/1979 đã dẫn đến thế giới mạng có một không khí Dân với chính quyền lắng dịu rất đáng khích lệ.

Thì, giời ạ, đột nhiên sáng nay, đúng ngày 17/2 lịch sử tại SG diễn ra việc cần cẩu cẩu đi Đỉnh hương dưới chân tượng Trần Hưng Đạo, thế là có cớ nổi sóng, Dân lại ào ào chửi chính quyền.

Lạ nhỉ?

Cứ có một việc nào đó làm tốt tăng uy tín của bác cả thì lập tức đâu đó xảy ra ngay một sự kiện tồi tệ vô văn hoá chống lại tổ tiên, chà đạp lịch sử hoặc đàn áp dân chủ để thế giới tiến bộ và Dân chúng phải ngó lại bác cả mà hoài nghi.

Bàn tay nào đang đạo diễn cái trò giật thụt thò lò này?

Theo cách nói của BTG thì đích thị bọn này là “thế lực thù địch” rồi.

Bàn Dân đang vô cùng hả dạ khi truyền thông nước nhà ào ào hàng ngàn bài viết chống xâm lăng Trung cộng thì đột nhiên sững mặt, vêu mỏ khi tại trung tâm chính trị kinh tế lớn nhất VN có kẻ ra lệnh bốc chiếc Đỉnh hương thiêng nơi bao lớp Dân thường cắm hương để tưởng nhớ anh hùng vĩ đại nhất của Dân tộc Đức Thánh Trần và tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ hy sinh cho Non sông.

Phạm Thượng!

Lý do, ai cũng rành là không cho Dân tụ tập dâng hương tưởng nhớ các liệt sĩ hy sinh chống Trung cộng ngày 17/2/1979.

Không có bất cứ lý do nào bào chữa cho hành động phạm thượng, phạm Đức Thánh Trần biểu tượng vĩ đại nhất của Dân tộc này.

Kẻ nào đã ra lệnh làm việc này?

Thưa bác cả chủ tịch nước, người đang cố gắng tống nhiều củi gộc SG vào lò, chính chúng là kẻ đang thù bác, chống lại bác đó. Chúng làm hành động thất nhân tâm chà đạp tâm linh Dân tộc để kích động Dân chửi đảng và chính quyền do bác lãnh đạo để hạ uy tín bác.

Thế lực thù địch ở đâu?

Xin thưa với bác cả: ở sau lưng bác!

LƯU TRỌNG VĂN

Tiếng còi tàu hú vang một góc sông, chiếc chiến hạm chầm chầm lướt qua tượng Đức Thánh Hưng Đạo Vương toàn thể sĩ quan, chiến sĩ trong quân phục trắng, găng tay trắng xếp hàng ngang trên boong tàu nghiêm chào Đức Thánh trước khi ra biển

Khi ấy tôi 12 tuổi đi lang thang trên bến Bạch Đằng Sài Gòn. Sau lớn lên mới biết đấy là lễ thức bắt buộc của hải quân việt nam trước khi tàu rời bến, ra biển.một nghi thức trang nghiêm tuyệt vời.

Hôm nay sau hơn nửa thế kỷ

Sau 40 năm ngày chiến tranh biên giới Trung cộng – Việt Nam. Đúng ngày chúng tấn công thảm sát đồng bào 6 tỉnh biên giới phía bắc (17/2/1979 – 17/2/2019) nơi tượng Đức Thánh Trần, người thành thánh trấn quốc được nhân dân thờ phụng nghìn đời, bọn lãnh đạo tp hcm cho cẩu lư hương dưới chân tượng phòng ngừa người dân đến thắp hương tưởng niệm chiến sĩ, đồng bào. Xe rác để dưới chân tượng đài.

Tôi không thể không nhớ hình ảnh trang nghiêm của hải quân việt nam cộng hoà hàng ngang quân phục trắng toát đứng nghiêm chào ngài trên boong tàu xin phép ra khơi

1967 Tôi 12 tuổi

ĐỖ TRUNG QUÂN

NO COMMENTS