Đắng!…

0
111


Sáng, thấy một phụ huynh đưa con đến lớp với một miếng sứt dài trên trán, có vết khâu, mình buột miệng hỏi:

– Chị bị sao vậy ạ?

– Chó nó cắn tôi cô giáo ạ! Giọng chị đầy phẫn uất,

Biết là có chuyện, chó sao cắn được tận trên trán thế kia, mà vết không phải vết cắn!

– Đau lắm không chị? Khâu mấy mũi đấy ạ!

Mình vừa buông lời, chị cất giọng run run, mắt đã ầng ậng nước

– Tối qua nó uống rượu say về, nó gây sự và bắt 2 mẹ con nằm trên giường rồi nó đánh, Đây cô xem!

Chị vào chỗ góc lớp vén đùi lên, ôi chao từng vết xanh tím thẳng hàng nhau như sắp đặt, vết nào cũng loang rộng nhìn đã rùng mình. Tự nhiên nước mắt mình trào ra, mình cũng run rẩy như chính mình bị đánh:

– Sao hai mẹ con không chạy đi, anh say biết gì đâu? Mà đau nhất là vết trên trán chị ấy!

– Nó không cho chạy cô giáo ạ, con bé con chạy được kêu cứu hàng xóm, họ báo an ninh đến lập biên bản, lúc an ninh đến hàng xóm mới đèo tôi ra trạm xá khâu vết thương, mà lúc đó nó vẫn cầm được cái điếu cày phang tôi.

– Anh đánh chị bằng cái gì mà dã man vậy?

– Nó vót một thanh tra cật to như 2 ngón tay, nó vụt vào trán tôi, chắc dính cái mạch, máu phun như cắt tiết gà, ướt cả cái áo tôi mặc mà nó còn không cho tôi đi băng vết thương!

– Chị có hay bị đánh không?

– Cứ nó say là nó gây sự và đánh vợ đánh con cô ạ. Có hôm nó đi uống rượu về thấy đôi dép trẻ con để ngoài sân (không đúng quy định) nó cũng vào gây sự chửi bới mấy mẹ con cả đêm, tôi ức quá cãi một câu thế là chỉ chờ có vậy nó xông vào nó đánh tôi tím hết cả mặt mũi.

– Anh có hay uống rượu không chị?

– Hay cô ạ! Mấy mẹ con tôi có hôm 1/2 h sáng vẫn trốn chui trốn lủi ngoài vườn, chưa dám vào ngủ.

– Em không tưởng tượng nổi, chị chịu đựng được ngần ấy năm!

– Tôi nhục lắm, mấy lần các anh An ninh bảo chỉ cần tôi gật đầu là họ bắt ông ấy ra xã nhưng ông ý đe doạ “bắt tao thì tao đi, nhưng tao về thì tao chém chết mấy mẹ con nhà mày, rồi tao cũng chết” nên tôi lại thôi, mấy mẹ con tôi lúc nào cũng nơm nớp, lo lắng, tim tôi cứ thấy ông ý đi uống rượu về là lại đập thình thịch vì sợ.

Trời ơi! Địa ngục đây chứ đâu xa xôi nữa!

Chả biết nói gì đành bảo chị một câu mà không nói thì thiếu mà nói thì thừa

– Chị ơi cố gắng nhé, vì các con vậy, lần sau anh đi uống rượu về thì mấy mẹ con sang hàng xóm trốn đi, khi anh ngủ thì về!

Chị lấy vạt áo lau nước mắt rồi nói 

– Tôi nói thật, 50 tuổi rồi nên sống giờ chỉ vì con, chứ người như ông ý chỉ có chết đi thì tôi mới đỡ khổ.

Chị nói xong tất tả đi về, vừa đi vừa lấy tay quệt nước mắt, mình nhìn theo mà thấy rưng rưng, cũng lặng lẽ lấy tay lau nước mắt rồi bước vào lớp băt đầu một ngày làm việc, nhưng thực sự tâm trạng rất buồn. Đàn bà ơi! Sao đàn bà khổ vậy?

Không cái gì nhầm mà đắng cay như chọn nhầm chồng, có nhiều đàn bà đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Nhất là ở vùng nông thôn,miền núi người dân còn ấu trĩ và thiếu hiểu biết. Những người đàn ông thích vùi mình vào men rượu hơn là nghĩ cách làm kinh tế nuôi con.

Suốt cả sáng nay, đầu mình cứ đắng ngắt câu “Đời người con gái , mưa sa giữa lưng trời, hạt xuống giếng ngậm ngùi hạt rơi luống hoa cười….”

Như chị phụ huynh lúc sáng thì không phải hạt rơi xuống giếng ngậm ngùi nữa mà là hạt rơi xuống vũng bùn tối tăm và khốn khổ.

Thương quá đàn bà ơi!

LÊ HƯỜNG

NO COMMENTS