Di sản cuối cùng…

0
74

DI SẢN CUỐI CÙNG

Người cộng sản đến khi chết rồi vẫn còn muốn sở hữu những thửa đất có diện tích lớn và xây lăng mộ nguy nga, tráng lệ.

Ở Anh, Thủ tướng vĩ đại như Winston Churchill cũng chỉ có một ngôi mộ rất nhỏ, trên bia đá ghi tên và ngày mất. Ngoài ra không có gì đặc biệt.

Ở Mỹ, các tổng thống lừng danh như Abraham Lincoln, Franklin D.Roosevelt, Ronald Reagan,…đều khiêm tốn với một tấm bia nhỏ gọn hình chữ nhật, được chôn xuống ngang bằng với mặt đất, trong đó ghi tên và năm sinh, năm mất của họ.

Đến người khai sinh ra chủ nghĩa cộng sản là Karl Marx, được chôn ở Anh, cũng chỉ có một ngôi mộ nhỏ nhắn, thỉnh thoảng có người ghé thăm đặt vòng hoa (không đốt hương như xứ ta).

Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa ở đó chỉ có tài sản chung của cộng đồng và những người trong đó là những người vô sản, hơn thế, họ còn vô thần (không tâm linh và không có đạo). Thế nhưng khi họ chết họ lại cầu siêu và tin vào thần linh, cõi kiếp, họ còn giành lấy phần mộ với khu đất lớn và rồi sẽ xây lăng mộ còn hơn vua chúa ngày xưa.

Có lẽ, lòng hư vinh của người cộng sản lớn đến mức, chết đi rồi họ vẫn còn mong muốn được thụ hưởng.

Nhưng cái hợp lý hơn cả, những người cộng sản không chỉ sợ không được tôn vinh, cả khi sống lẫn khi chết, mà cái họ sợ hơn tất thảy, đó là “bị lãng quên”.

LUÂN LÊ

Hình thư viện TT Nixon

Sau khi chết đi, các TT Mỹ phần lớn đều có những mộ phần khiêm tốn và bé nhỏ. Nhưng hiện nay có 13 ông TT Mỹ (kể cả mấy ông còn sống) đã có mỗi ông một công trình to lớn và rộng rãi cho hậu thế. Đó là thư viện tổng thống.

Các thư viện tổng thống Mỹ, mang tên từng ông, bắt đầu từ Thư viện TT Franklin Delano Roosevelt vào năm 1939 và gần đây nhất là G Bush con. Các thư viện này sẽ chứa đựng sách vở, tài liệu, tư liệu, các hiện vật có liên quan tới từng tổng thống cho người dân có thể tham quan, học hỏi, nghỉ ngơi . Tất cả hiện vật do TT hiến tặng. Đất xây thư viện có thể của chính TT tặng luôn hay của các tư nhân tặng. Và tiền xây thì do tiền của các ông từ việc viết sách, thuyết trình cùng người dân và các tư nhân tự quyên góp. Diện tích của các thư viện này có thể rộng từ vài ha hoặc vài chục ha.

Điều rất hay là sau khi xây dựng xong, các tổ chức tư nhân đứng ra làm thư viện sẽ chuyển giao toàn bộ thư viện cho NARA là Cơ quan lưu trữ hồ sơ quốc gia Mỹ vận hành và bảo trì. Túm lại là dân quý ông TT nào thì cùng ổng quyên góp tiền làm thư viện cho ổng. Xong rồi thì sung công.

Các thư viện này không chỉ là nơi tham quan, học hỏi cho người dân, mà còn là địa điểm du lịch nổi tiếng trong vùng. Vì nó xây ở quê của các TT Mỹ. Thành thử nên xây một cái thư viện TT xong rồi mà dân vùng đó có cơ kiếm tiền từ du khách. Thư viện Tổng thống Bill Clinton tại thành phố Little Rock, tiểu bang Ankansas đã tạo nên một làn sóng đầu tư phát triển khu vực xung quanh, với hàng loạt cửa hàng, nhà hàng, chợ, các dự án đầu tư mới trị giá hàng tỉ USD phục vụ nhu cầu của du khách đến tham quan thư viện. Thư viện của ông rất to, rộng vài chục ha có cả công viên sinh thái với sông nước, ao hồ, rừng cây rất đẹp, du khách rất ưa thích.

Phần nhiều các TT dân sự sẽ đặt mộ phần của mình trong khuôn viên thư viện vì là muốn về quê. ( vì các TT xuất thân quân nhân sẽ có mộ phần trong Nghĩa trang quốc gia Arlington). Nhưng dù ở đâu thì công thức vẫn là một cái bia đá be bé trong một diện tích nhỏ tí chừng vài m2. Nhưng được cái là dân chúng sau khi đi chơi và thăm thú thư viện, du ngoạn thả cửa thì tới nghiêng mình chào các cụ chút xíu gọi là con cháu cám ơn vì đã cho thưởng thức một nơi hay ho.

Các thư viện này cũng có nguyên tắc là rất trung thành với sự thật. Ví dụ thư viện của TTNixon có khu trưng bày ấn tượng về vụ tai tiếng Watergate, thư viện của TT Clinton có trưng bày và tư liệu rõ ràng về vụ vụ bê bối tình dục Monica Lewinsky. Nói chung ra khá vui.

Thư viện của các TT Mỹ là bằng chứng cho thấy sau khi rời tột đỉnh quyền lực, các TT minh bạch mọi thông tin, mọi công việc các ông từng làm để hậu thế học hỏi, đánh giá, rút kinh nghiệm, và đem lại nguồn lợi lạc cho dân về du lịch, về kinh tế. Vì thế tên tuổi của họ sẽ được nhớ tới mãi mãi.

Những gì văn minh ta nên học hỏi và làm theo để dân ta có lợi các bạn ạ.

NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU

Phù vân kiếp người, vớt vát mộ bia…

Con người là một sinh vật kì lạ và đáng thương.

Đầu tiên con người sống hồn nhiên như các sinh vật khác. Thế rồi một ngày trí tuệ khiến con người nhận ra họ không thể tránh khỏi cái chết.

Và từ đó họ khổ đau.

Con người né tránh, kéo dài sự sống bằng đủ cách. Nhiều người nhất là vua chúa đi tìm phép trường sinh. Giấc mơ bất tử là giấc mơ chung thấy ở mọi tộc người.

Ở một thái cực khác khi nhận thấy vũ trụ mênh mông, vĩnh cửu còn đời người phù du, con người bắt đầu học cách đối mặt và lựa chọn cái chết trong thế giới tinh thần. Ở đó họ cần đến nghệ thuật, tôn giáo, triết học, tâm lý…

Ở đó họ học cách sống hạnh phúc và có ý nghĩa thay vì mong bất tử.

Mộ bia của các vĩ nhân, những người yêu nước thương dân thường rất giản dị...
➥ Mộ bia của các vĩ nhân, những người yêu nước thương dân thường rất giản dị…

Con người cũng sợ bị lãng quên và trở nên vô nghĩa nên đều muốn người khác nhớ đến mình bằng cách này hay cách khác.

Thế nên kẻ xây kim tự tháp, người hy sinh thân mình cho người khác.

Những nghĩa địa với trùng điệp mộ đủ các kiểu thiết kế, màu mè. Những ngôi mả tổ to lớn, những nhà thờ họ cả tỉ mọc lên. Đấy là ước vọng ghi dấu ấn và tránh bị lãng quên.

Cũng có người ghi dấu sự đã từng tồn tại bằng thành quả văn chương, nghệ thuật, khoa học.

Đấy là lý do tôi vẫn biết đến Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Pascal, Newton… và nhớ tới họ hàng ngày dù họ chết đã lâu.

P.s. Đi xe buýt vẫn hay thấy phụ xe mở nhạc Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Văn Cao dù có thể họ không biết rõ về ba người đó. Quả là thú vị.

NGUYỄN QUỐC VƯƠNG

NO COMMENTS