Hát trên những xác người…

0
119

HÁT TRÊN NHỮNG XÁC NGƯỜI!

Nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ và nước mắt Thủ Thiêm!
Đất Thủ Thiêm…
Kết luận của Thanh tra chính phủ về đất đai ở Thủ Thiêm…
Văn tế Thủ Thiêm…
Từ sự kiện Thủ Thiêm…
Nước mắt ở Thủ Thiêm…
Lẽ nào là đại diện nhân dân?…
Chí Phèo chịu thua…

Tôi phải thốt lên như thế về nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm mà HĐND thành phố vừa thông qua. Khi cái nhà hát đó mọc lên trên nền đất của nhân dân hôm qua. Nơi có người chết tức, có người sống không bằng chết. Có những giọt nước mắt đoạn trường, những thân phận rách nát chưa thấy ánh sáng.

Trong một bầu oán khí ngút trời như vậy, thành phố kiên quyết làm nhà hát giao hưởng là nhảy múa trên nước mắt của nhân dân. Là hoan ca trên những xác người!

Nếu có một công trình ở Thủ Thiêm, đó phải là một bảo tàng oan dân. Ghi lại sự bạo tàn của cường quyền phe nhóm đoạ đày nhân dân đến khốc hại, đến từng cái bàn thờ bia mộ, đến loài vật cũng tru lên bao tiếng oán than.

Bà Quyết Tâm nói xây dựng nhà hát là bức bách và vì dân. Thưa bà. Dân cần là bớt kẹt xe thôi ngập nước, là bệnh viện mỗi người một giường. Cần lãnh đạo biết nhìn xuống thân phận lấm lem của họ chứ không phải đem những phồn hoa giả tạo xứ người về đặt trên lưng nhân dân.

Nói về văn hoá, không phải tất cả các thành phố lớn trên thế giới đều có nhà hát giao hưởng. Ngay cả lãnh đạo VN cũng chưa chắc đã biết nghe giao hưởng. Đừng mớm vào miệng nhân dân những thứ họ chưa bao giờ nhắc đến.

1.500 tỷ đồng cho 1.700 chỗ ngồi. Nếu không có nhu cầu thật, ai sẽ chịu trách nhiệm. Lãnh đạo lúc đó có bằng lòng ngồi cạnh những hồn ma vất vưởng ở Thủ Thiêm bên trong nhà hát hay không?

Bà nhìn thấy nhu cầu của dân lúc nào thưa bà Tâm? Gần hai chục năm nhân dân Thủ Thiêm sống khốn sống nạn, cách UBND thành phố 1,5km có ai nhìn thấy? Để oán khí ngút trời rồi xây nhà hát nhạc Tây vì họ. Dân cẩn lẽ phải chứ không cần mua vui.

Phải bao nhiêu vất vả cay cực mới chống tham nhũng lợi ích nhóm, thu hồi mảnh đất Lê Duẩn hôm qua, hôm nay các ông bà đã tìm cách bán để lấy 1.500 tỷ đồng xây nhà hát. Các ông bà có nghĩ cho đồng chí của mình không?

Vấn đề cấp bách ư? Vấn đề cấp bách là oan dân vẫn chưa có nơi bấu víu. Kẻ gây tội chưa trả giá. Xây cấp bách một cái nhà hát sang chảnh, sẽ giải quyết được oán khí Thủ Thiêm ư? Dân đợi đằng đẳng hai chục năm mới được kêu gào. Các vị không thể đợi thêm một năm, sợ làm sang không kịp hay sao?

Cuối cùng thì nhân dân có tội gì với lãnh đạo mà đến tận cảm xúc cũng bị ức hiếp đày đoạ thế này? Không lẽ thành phố xây nhà hát để cầm tù luôn linh hồn người dân đang sống?

Cuối cùng cũng phải có ai đó từ bi với dân một chút chứ. Có ai đó ngó xuống, cứu lấy dân Thủ Thiêm, thương người dân SG với chứ. Sao lại tàn ác với dân đến vậy. Trời ơi !

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

Dân kiện vì mất đất mấy mươi năm không thấy Hội đồng Nhân dân Thành phố “Vì dân” đâu?!

Xây nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm 1.500 tỷ thì ngay lập tức lôi “Vì dân” vào?!

Xưa nay tôi nghĩ trót làm người đều phải ăn cơm nên đâu biết Hội đồng Nhân dân Thành phố ăn thức lạ gì mà siêu nhân đến vậy?!

NGÔ NGUYỆT HỮU

Hát trên những xác người (Nhạc chế)

Chiều đi qua Thủ Thiêm, hát trên những xác người 
Tôi đã thấy, tôi đã thấy, 
Hai bên đường, người dân ngồi than van rồi khóc.

Chiều đi ngang cù lao, hát trên những xác người 
Tôi đã thấy, tôi đã thấy, 
Bên khu vườn, từng túp lều dang nắng rong mưa.

Mẹ vỗ tay reo mừng Hải Cang
Mẹ vỗ tay hoan hô tham tàn
Người vỗ tay trong cơn cuồng loạn
Người vỗ tay cho đời gian nan

Chiều đi qua Thủ Thiêm, hát trên những xác người 
Tôi đã thấy, tôi đã thấy, 
Trên con đường người cha già ôm con lạnh giá,

Chiều đi ngang cù lao, hát trên những xác người 
Tôi đã thấy, tôi đã thấy, 
Những công trình đã chôn vùi thân xác anh em.

Mẹ vỗ tay reo mừng Dã Tâm
Chị vỗ tay hoan hô Đua Càn
Nhà hát xây thêm bao thù hận 
Nhà hát xa hoa đè nhân dân.

VĂN LANG

Nhà hát Thủ Thiêm

THỦ THIÊM – HÁT LÊN CHO BỚT ĐÓI NGHÈO VÀ OAN KHUẤT.Biểu quyết ủng hộ trong phiên họp bất thường xây nhà hát Thủ Thiêm, chính các đại biểu của HĐND Sài Gòn đã giơ cánh tay phủ nhận sự bao dung và nghĩa tình của nhân dân thành phố.Sài Gòn với các con đường kẹt xe, các con đường cướp giật liên miên, các tuyến phố khói bụi và ngập nước, tất cả đặc thù ấy tạo cho Hòn ngọc viễn đông có một thứ đặc sản vô tiền khoáng hậu vào bậc nhất trên thế giới hiện nay.Đô thị lớn thì phải đông vui, mà đông vui thì cần phải ca hát. Có lẽ lãnh đạo chỉ nghĩ đơn giản như vậy nên năm 2009 họ đã cho mua 47 tỷ tiền nhạc cụ và để trùm mền đến tận hôm nay. Số nhạc cụ hiện đại bậc nhất ấy phục vụ cho nhà hát Giao Hưởng Vũ Kịch của các lãnh đạo Sài Gòn.Cho nên đã lỡ mua nhạc cụ rồi thì phải xây, xây cho bằng được, xây bất chấp người dân nghĩ gì, bất chấp ngân sách eo hẹp và còn quá nhiều việc phải làm. Xây miễn làm sao có “cái kho” để nhốt số nhạc cụ đã mua về và phục vụ… lãnh đạo ngồi nghe Opera hay nhạc kịch.Nghe bằng tiếng Anh, Ý, Tây Ban Nha hay Pháp có nổi không? Chắc có lẽ không. Nhưng, thứ nhạc Việt nhái theo kiểu Opera cổ điển châu Âu được đào tạo trong các trường âm nhạc quốc gia thì họ có thể nghe được.Bằng tiếng Việt, âm vực của người Việt, họ cố sức rống lên như những con bò tự sướng với nhau. Họ nghĩ rằng như vậy là đã gần lắm rồi với Luciano Pavarotti hay Andrea Bocelli…? Xưa tới giờ, lời ca tiếng hát trên quê hương mình, vốn dĩ không hề gượng ép như vậy.Phải hát, hát nhiều hơn cho quên bớt đói nghèo. Hát nhiều hơn cho quên đi khổ đau, oan khuất. Hát nữa và hát mãi cho bạn bè quốc tế thấy rằng ta cũng không hề thua kém họ. Các lãnh đạo Sài Gòn giàu có, gia nhập giới quý tộc thế giới và quyết cho “bằng chị bằng em”. Họ độc chiếm Thủ Thiêm, nơi có thể nói là sống và làm việc thuận tiện và đẹp nhất Đông Nam Á, để khẳng định đẳng cấp.Đúng rồi, nên lắm! Một ý tưởng rất hay: Nhà hát nằm tại Thủ Thiêm. Tiếng hát phải được cất lên đúng ngay chỗ ấy, chỗ mà bao người mất nhà, mất đất. Chỗ mà bao người dân, hàng chục năm, ngược xuôi nam bắc cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay, vẫn chưa thấy tương lai. Chỗ còn trơ lại những bức tường đổ nát đã từng là mái ấm của biết bao người dân lương thiện. Chỗ mà cảnh sát đã xúc đi nhà cửa, vật dụng, công sức của người dân gây dựng mấy chục năm trời,…Xây nhà hát vì dân ư? Dân Sài Gòn nào có muốn như vậy. Dân Sài Gòn chỉ muốn có một cuộc sống yên bình bên dòng sông hiền hoà ôm vào lòng thành phố. Dân Sài Gòn thích những gì thực tế, giản đơn, bình dị, gần gũi và tuyệt nhiên rất ngại rao giảng, nói nhiều. Nhất là những thứ đậm chất lý luận, hàn lâm. Những thứ sang trọng, hào nhoáng và quý tộc, khi cần, người dân sẽ tự tìm cách có được.Dân Sài Gòn chỉ muốn số học sinh giảm đi trong từng lớp học. Muốn đường phố bớt đông mỗi khi tan tầm. Muốn chiều chiều thư thả nhấp ngụm cafe và ngắm cánh lá me xoay xoay rụng xuống lòng đường mỗi khi có cơn gió ngược.Họ làm hỏng hết Sài Gòn, tan nát một mảnh đất xinh đẹp phương Nam. Sài Gòn không bao giờ viển vông, không học đòi những thứ quá tầm, quá sức. Sài Gòn chân chất như cái chỉ tay tận tình của bác xe ôm đầu hẻm, khi ai đó hỏi đường. Một Sài Gòn trẻ trung, năng động và thực tế, luôn mang đậm phong cách của những người đầu tiên đặt chân đi mở đất.Chẳng có ai ở Sài Gòn lâu năm mà không hiểu những điều như vậy, lãnh đạo cũng không ngoại trừ. Chỉ có điều, họ có vì Sài Gòn hay không thì qua những gì họ đã và đang làm, mỗi người chúng ta chắc đều có câu trả lời của riêng mình.Đọc thêm:NHÀ HÁT THỦ THIÊM – CHỊ MỸ LINH SO SÁNH KỲ VẬY!https://www.facebook.com/2191599424455535/posts/2197389203876557/CHẤT LƯỢNG SỐNG

تم النشر بواسطة ‏‎CHẤT LƯỢNG SỐNG‎‏ في الإثنين، ٨ أكتوبر ٢٠١٨

THỦ THIÊM – HÁT LÊN CHO BỚT ĐÓI NGHÈO VÀ OAN KHUẤT.

Biểu quyết ủng hộ trong phiên họp bất thường xây nhà hát Thủ Thiêm, chính các đại biểu của HĐND Sài Gòn đã giơ cánh tay phủ nhận sự bao dung và nghĩa tình của nhân dân thành phố.

Sài Gòn với các con đường kẹt xe, các con đường cướp giật liên miên, các tuyến phố khói bụi và ngập nước, tất cả đặc thù ấy tạo cho Hòn ngọc viễn đông có một thứ đặc sản vô tiền khoáng hậu vào bậc nhất trên thế giới hiện nay.

Đô thị lớn thì phải đông vui, mà đông vui thì cần phải ca hát. Có lẽ lãnh đạo chỉ nghĩ đơn giản như vậy nên năm 2009 họ đã cho mua 47 tỷ tiền nhạc cụ và để trùm mền đến tận hôm nay. Số nhạc cụ hiện đại bậc nhất ấy phục vụ cho nhà hát Giao Hưởng Vũ Kịch của các lãnh đạo Sài Gòn.

Cho nên đã lỡ mua nhạc cụ rồi thì phải xây, xây cho bằng được, xây bất chấp người dân nghĩ gì, bất chấp ngân sách eo hẹp và còn quá nhiều việc phải làm. Xây miễn làm sao có “cái kho” để nhốt số nhạc cụ đã mua về và phục vụ… lãnh đạo ngồi nghe Opera hay nhạc kịch.

Nghe bằng tiếng Anh, Ý, Tây Ban Nha hay Pháp có nổi không? Chắc có lẽ không. Nhưng, thứ nhạc Việt nhái theo kiểu Opera cổ điển châu Âu được đào tạo trong các trường âm nhạc quốc gia thì họ có thể nghe được.

Bằng tiếng Việt, âm vực của người Việt, họ cố sức rống lên như những con bò tự sướng với nhau. Họ nghĩ rằng như vậy là đã gần lắm rồi với Luciano Pavarotti hay Andrea Bocelli…? Xưa tới giờ, lời ca tiếng hát trên quê hương mình, vốn dĩ không hề gượng ép như vậy.

Phải hát, hát nhiều hơn cho quên bớt đói nghèo. Hát nhiều hơn cho quên đi khổ đau, oan khuất. Hát nữa và hát mãi cho bạn bè quốc tế thấy rằng ta cũng không hề thua kém họ. Các lãnh đạo Sài Gòn giàu có, gia nhập giới quý tộc thế giới và quyết cho “bằng chị bằng em”. Họ độc chiếm Thủ Thiêm, nơi có thể nói là sống và làm việc thuận tiện và đẹp nhất Đông Nam Á, để khẳng định đẳng cấp.

Đúng rồi, nên lắm! Một ý tưởng rất hay: Nhà hát nằm tại Thủ Thiêm. Tiếng hát phải được cất lên đúng ngay chỗ ấy, chỗ mà bao người mất nhà, mất đất. Chỗ mà bao người dân, hàng chục năm, ngược xuôi nam bắc cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay, vẫn chưa thấy tương lai. Chỗ còn trơ lại những bức tường đổ nát đã từng là mái ấm của biết bao người dân lương thiện. Chỗ mà cảnh sát đã xúc đi nhà cửa, vật dụng, công sức của người dân gây dựng mấy chục năm trời,…

Xây nhà hát vì dân ư? Dân Sài Gòn nào có muốn như vậy. Dân Sài Gòn chỉ muốn có một cuộc sống yên bình bên dòng sông hiền hoà ôm vào lòng thành phố. Dân Sài Gòn thích những gì thực tế, giản đơn, bình dị, gần gũi và tuyệt nhiên rất ngại rao giảng, nói nhiều. Nhất là những thứ đậm chất lý luận, hàn lâm. Những thứ sang trọng, hào nhoáng và quý tộc, khi cần, người dân sẽ tự tìm cách có được.

Dân Sài Gòn chỉ muốn số học sinh giảm đi trong từng lớp học. Muốn đường phố bớt đông mỗi khi tan tầm. Muốn chiều chiều thư thả nhấp ngụm cafe và ngắm cánh lá me xoay xoay rụng xuống lòng đường mỗi khi có cơn gió ngược.

Họ làm hỏng hết Sài Gòn, tan nát một mảnh đất xinh đẹp phương Nam. Sài Gòn không bao giờ viển vông, không học đòi những thứ quá tầm, quá sức. Sài Gòn chân chất như cái chỉ tay tận tình của bác xe ôm đầu hẻm, khi ai đó hỏi đường. Một Sài Gòn trẻ trung, năng động và thực tế, luôn mang đậm phong cách của những người đầu tiên đặt chân đi mở đất.

Chẳng có ai ở Sài Gòn lâu năm mà không hiểu những điều như vậy, lãnh đạo cũng không ngoại trừ. Chỉ có điều, họ có vì Sài Gòn hay không thì qua những gì họ đã và đang làm, mỗi người chúng ta chắc đều có câu trả lời của riêng mình.

NO COMMENTS