Hệ quả từ chính sách tuyên truyền ngu dân…

0
150

Những người già nhưng chưa hề ở chiến trường, chưa hề cầm súng, những người trẻ chỉ biết đến chiến tranh qua sách báo tuyên truyền của đảng, lại đang chiếm đa số trong những người kỳ thị vùng miền, kỳ thị sắc tộc, tôn giáo. Những thành phần này thật đáng ngại khi như được khuyến khích và chúng đang phát triển như nấm độc sau mưa.

Đọc tin nhà cầm quyền xử tù những người theo Hoà Hảo, có trường hợp cả gia đình đi tù luôn chỉ vì họ phản kháng do bị ngăn chặn việc hành lễ, tôi cho đó là một hành động kỳ thị tệ hại. Nhưng đọc comment của những kẻ ủng hộ nhà nước quá khích thì thấy tư duy của đám người này còn đáng sợ hơn. Duy nhất chỉ là thứ não trạng kiểu hồng vệ binh, không hề còn tính người.

Hệ quả từ chính sách tuyên truyền ngu dân của bên thắng cuộc thật sâu rộng và kinh khủng. Hàng triệu những người trẻ sinh ra sau chiến tranh nhưng óc được nhuộm kỹ tới độ, chúng luôn tranh thủ mọi nơi, mọi lúc để hãnh diện bày tỏ lòng căm hận, không đội trời chung với 1 chế độ, 1 lá cờ mà đời chúng chưa bao giờ nhìn thấy.

Chiến tranh đã qua lâu lắm rồi. Thời gian cũng đã kịp gột rửa, giúp những người từng sân hận nhất, từng phải chịu những nỗi đau tức tưởi nhất, giờ cũng đã có được chút nguôi ngoai. Đời thường đã có những cái bắt tay, những cái ôm chia sẻ, chung nhau ly rượu, từ những người trước đã từng cầm súng bắn vào nhau.

Tết đoàn viên, đến Thủ tướng còn công khai lắng nghe từng hơi thở của Việt kiều về thăm quê. Vậy hà cớ gì mà nhà nước lại dung dưỡng và cổ suý cho đám hồng vệ binh chửi bới người khác chính kiến? Cớ gì mà làm ngơ cho công an, để họ manh động bắt bớ và hành xử dã man với người dân mình đến thế?

SƠN LÊ

TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN

Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 – 1865 vừa kết thúc. Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ. Công việc sau chiến tranh thật bề bộn, cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào.

Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng, hai tay chống mép bàn, đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng

– Báo cáo ngài tổng thống – Lincoln ngẩng lên, trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội
– Có việc gì – Lincoln hỏi rất từ tốn
– Thưa ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ.
– Tù binh nào – Lincoln sẵng dọng
– Những lính miền nam bị ta bắt ạ – viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi
– Tôi nhắc lại, đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất, không có tù binh, tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực, nông cụ cho họ về quê sản xuất rồi kia mà. Các anh làm ngay đi.
– Báo cáo, rõ ! Viên tư lệnh quay người đi ra
– À này – viên tư lệnh vừa tới cửa quay lại – nhớ là phát súng và năm cơ số đạn cho mỗi đầu người – Lincoln ra lệnh
– Cái này… – viên tư lệnh lưỡng lự…
– Họ phải có vũ khí chống thú giữ, bảo vệ mùa màng chứ
– Rõ – viên tư lệnh đưa tay lên vành mũ rồi quay ra.

Lincoln đã có mấy động thái quan trọng

1 – Trợ cấp tử sỹ tính theo đầu người đã hy sinh cho cả hai bên
2 – Xây một tượng đài hoành tráng với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn những người đã ngã xuống cho sự thống nhất nước Mỹ”
3 – Các nghĩa trang của hai bên tự xây dựng và tự chăm sóc, được chính phủ quan tâm như nhau. Sau này tại thủ đô Washington chính phủ Mỹ đã xây dựng nghĩa trang Arlington để tập kết các tử sỹ của cả hai bên nam bắc Mỹ, từ chiến sỹ đến các vị tướng.

Sau khi tổng thống Abraham Lincoln qua đời thì ý tưởng của ông đã được các đời tổng thống sau này thực hiện triệt để.

Tôi cứ hình dung, sau những động thái của tổng thống Lincoln thì các bà mẹ của hai miền sẽ ôm chầm lấy nhau mà khóc và họ không nghĩ rằng đã có một cuộc chiến tranh . Nước Mỹ phát triển nhanh là phải.

Ông là một tổng thống vĩ đại, có tư tưởng vĩ đại, ông đã khuyến khích người dân Mỹ góp ý cho chính phủ với câu nói nổi tiếng.

“Tự do ngôn luận là chìa khóa của sự phát triển”

Tôi đã ghi lại lịch sử nước Mỹ với câu chuyện về tổng thống Abraham Lincoln.
Lời bàn xin giành cho người đọc.
Cám ơn các bạn đã đọc bài viết.

PHUONG VAN NGUYEN

NO COMMENTS