Lịch sử trong lòng dân…

0
644

Lịch sử trong lòng dân

Sáng ngày mồng 2 Tết, tôi tìm mải miết trên nhiều tờ báo xem người ta có nói gì về ngày này 39 năm trước hay không.

Ngoài tờ Vietnamnet, Dân Trí, thì trên rất nhiều tờ báo lớn khác, có một sự im lặng không thể nào lý giải nổi. Nhiều tờ báo không một dòng nào nhắc nhớ về cuộc Chiến tranh biên giới chống quân Trung Quốc xâm lược, bắt đầu vào đúng ngày 17/2/1979.

Rất lâu trước, tôi nhớ có một người lính trở về từ cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc nói rằng, họ không sợ kẻ thù mà chỉ sợ bị lãng quên.

Ngày hôm nay, 39 năm sau, trên những tờ báo lớn nhất của đất nước này, người ta im lặng. Thậm chí, họ chạy những dòng tít lớn về tranh chấp giữa Trung Quốc và Ấn Độ, nhưng cuộc chiến tranh xâm lược tàn bạo của Trung Quốc vào lãnh thổ Việt Nam, hành động giày xéo mảnh đất phương Nam của những kẻ đến từ Phương Bắc, lại không có lấy một dòng tưởng nhớ.

Thế nhưng, các anh chị và tôi, chúng ta sẽ không quên.

Ngày 17/2/1979, Trung Quốc tung 600.000 quân ồ ạt tấn công trên toàn tuyến biên giới Việt Nam. Số lượng này lớn hơn cả những thời điểm Mỹ, Pháp huy động lượng quân lớn nhất vào Việt Nam (Mỹ 550.000 quân, Pháp 250.000 quân).

Quân đội chính quy của Việt Nam thời điểm ấy đóng ở khu vực biên giới chỉ có khoảng 50.000 người.

Gần 30 ngày xâm lược Việt Nam, gần 30 ngày mà Đặng Tiểu Bình, phó thủ tướng Trung Quốc lúc bấy giờ nói rằng: “Phải dạy cho Việt Nam một bài học”, Trung Quốc đã huỷ diệt 4 trong số 6 thị xã dọc biên giới phía Bắc Việt Nam. Chúng tàn phá làng mạc, công trình di tích, chúng phá huỷ trường học, bệnh viện. 6 tỉnh biên giới có 3,5 triệu dân thì một nửa trong số ấy mất nhà cửa, tài sản. Hàng chục ngàn thường dân vô tội bị giết hại. Tận cùng của sự tàn ác là trong đó có rất nhiều phụ nữ và trẻ em.

Cuộc chiến tranh biên giới, trên thực tế không chỉ 30 ngày bi thương ấy, mà nó kéo dài ròng rã suốt 10 năm sau mới kết thúc.

Đó là một quãng lịch sử đầy đau đớn. Nhưng càng bi thương thì càng không thể nào quên được. Dẫu nhiều tờ báo hôm nay không có một dòng nhắc nhớ về những người lính Việt đã để lại máu xương mình nơi biên cương năm ấy, dẫu vì lý do nào đó họ phải vờ như quên đi những đồng bào mình đã chết thảm dưới họng súng quân thù năm ấy, thì trong lòng dân, những người có hiểu biết và lương tri, sự thật vẫn tồn tại.

Chừng nào dân tộc Việt vẫn còn hơi thở, chừng đó sẽ không ai bị lãng quên, không điều gì bị lãng quên. Lịch sử, dù có hào hùng hay bi tráng, dù có thịnh hay suy, dù có trên đỉnh vinh quang hay tận cùng đau đớn, sẽ vẫn luôn được lưu giữ lại đến muôn đời. Bởi vì, lịch sử đâu chỉ tồn tại trên những trang viết, lịch sử còn tồn tại trong lòng người, lịch sử tồn tại trong lòng dân.

BẠCH HOÀN

Theo những gì mọi người được biết thì chiến tranh biên giới năm 1979 kéo dài chỉ vẻn vẹn trong một tháng nhưng nó cũng đã kịp gây thiệt hại vô cùng lớn, cho cả 2 phía VN và TQ.

Nhưng tin chính thức được bên VN công bố thì có vẻ như đây chỉ là một sự kiện bình thường. Chỉ với 13 dòng trong SGK và không có bài học nào được rút ra, lớp người trẻ sinh sau đa số không biết gì về nó.

Thực tế vẫn còn nguyên vẹn những tuyên bố ồn ào của cả 2 bên, một bên là chiến thắng đẩy lùi được bọn xâm lược, và bên kia là thắng lợi của cuộc hành quân trừng phạt tiểu bá. Có điều 2 đảng CS họ thoả thuận sao đó nên bên TQ thì được nhắc đến, còn VN thì không.

Vậy đâu là sự thật? Hàng trăm ngàn người đã chết, hàng ngàn gia đình tan tác, bao nhiêu km2 đất đã mất,… Tất cả chỉ để mỗi năm đến ngày này, một nhóm người VN phải lén lút thắp hương tưởng nhớ và ngấm ngầm nhắc nhau không được quên?!.

SƠN LÊ

NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Viết sử chỉ một ít người,
Nhưng để có sử, bao người đấu tranh. (History is written by few, fought for by many – Jeffrey Archer).

Vì thế, những trang sử dân tộc được viết bằng máu của hàng ngàn đồng bào đã ngã xuống cách đây 39 năm nhất định không thể nào bị lãng quên, dù một số ít người cố tình tìm cách quay lưng ngoảnh mặt.

Ngày 17/02/1979, để thực hiện kế hoạch “Vây Nguỵ cứu Triệu” của Tôn Tẫn nhằm giúp đỡ tàn quân Khmer Đỏ, Trung Quốc đã xua 60 vạn quân tràn sang biên giới trong cái mà truyền thông Bắc Kinh ra rả gọi là “Đối Việt tự vệ hoàn kích chiến” (cuộc chiến đánh trả để tự vệ trước Việt Nam). Tướng Hứa Thế Hữu, tư lệnh đại quân khu Quảng Châu được cử làm tổng tư lệnh cuộc chiến tranh, trực tiếp chỉ huy hướng xâm lược Cao Bằng – Lạng Sơn. (Không rõ Hứa Thế Hữu có phải là hậu duệ của chiến tướng Hứa Thế Hanh đã từng theo Tôn Sĩ Nghị xâm lược Đại Việt và bị tướng Tây Sơn Ngô Văn Sở bêu đầu giữa trận tiền đầu xuân Kỷ Dậu 1789?)

Chiến tranh chỉ kéo dài trong khoảng một tháng nhưng rất nhiều máu của người Việt Nam vô tội đã đổ và thấm đẫm những nơi gót giầy quân Trung Quốc đi qua. Thậm chí ngay cả khi rút quân về nước, quân xâm lược còn xuống tay tàn bạo gây nên cuộc thảm sát ngày 09/03/1979 giết hại 43 người, phần lớn là phụ nữ, trẻ em ở thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, TP. Cao Bằng.

Hằng năm, cứ đến ngày này, người dân yêu nước vẫn tìm mọi cách để kỷ niệm sự kiện này dưới mọi hình thức, dâng hương tưởng niệm những người đã ngã xuống và khắc sâu tội ác xâm lược dã man của Trung Quốc. Ba mươi chín năm đã trôi qua kể từ những ngày bi tráng ấy, nhưng ký ức chiến tranh và tội ác thì chẳng bao giờ bị xóa nhòa theo thời gian. Cũng trong ba mươi chín năm ấy, dù thời gian chưa lâu nhưng nhiều người đã dễ dàng vội quên xương máu đồng bào. Nếu như 39 năm trước, những ngôn từ nặng nề nhất được mang ra để nói về Trung Quốc thì ngày nay cách nói cương cường ấy đã phải nhường bước cho sự nhũn nhặn, rụt rè, khép nép. Vòng cương tỏa của tình hữu nghị viển vong đã khiến dấu tích chiến tranh ở nhiều nơi bị đục xoá nham nhở, những vòng hoa tưởng niệm bị giằng bỏ giày xéo thô bạo, những buổi lễ tưởng niệm trang nghiêm bị phá rối bởi những kẻ thiếu ý thức dân tộc nhưng thừa thói xu thời nịnh thế.

Nhưng lịch sử không thể nào bị đảo ngược. Những trang sử được viết bằng máu của bao thế hệ người Việt sẽ không thể dễ dàng bị lãng quên. Từng sự kiện, từng sự việc, từng con người nhất định sẽ được trả về đúng với vị trí và tên gọi của nó. Đó chính là sự công bằng chính trực của lịch sử khách quan. Những ai cố tình lãng quên những tội ác xâm lược của cuộc chiến tranh biên giới 1979 là có tội với dân tộc và có tội với những người đã ngã xuống vì chủ quyền quốc gia.

LÊ QUANG HUY

NO COMMENTS