Mình phóng sinh cho anh nghen!…

0
92

  1. Lúc chưa cưới, hỏi ăn gì, nói anh ăn gì em ăn đó.

Cưới rồi, nấu gì ăn nấy, đố dám ý kiến.

  1. Lúc chưa cưới, bảo anh tiếp khách. Nằm nhà chờ mình về gọi điện thoại mới ngủ.

Cưới rồi, đang tiếp khách nhận tin nhắn, “11h còn ở ngoài đường thì tui khoá cửa trong”.

  1. Lúc chưa cưới nói, “Anh mệt”. Vội vàng qua nhà pha nước cam, mua viên sủi.

Cưới rồi nói, “Anh mệt”. Gắt, “Có mình anh mệt đâu mà than”. Thôi im.

  1. Lúc chưa cưới, lục ví thấy hết tiền nhét thêm vào.

Cưới rồi lục ví thấy có tiền lấy sạch.

  1. Lúc chưa cưới, mình nhăn mặt đã sợ mình buồn.

Cưới rồi, mình nhăn mặt lập tức đưa tay đòi đấm phát chết luôn.

  1. Lúc chưa cưới, tặng hoa cười tít mắt.

Cưới rồi, tặng hoa hỏi, “Mua hết bao nhiêu?”.

  1. Lúc chưa cưới, cuối tuần hớn hở rủ đi xem kịch.

Cưới rồi, cuối tuần bắt mình chà toilet.

  1. Lúc chưa cưới, nói anh buồn. Bảo hay đi đâu chơi đi cho vui.

Cưới rồi, nói anh buồn. Vặn vẹo xem đang nhớ cô nào.

  1. Lúc chưa cưới, dặn đừng mang dép mang giầy cho lịch sự.

Cưới rồi, mang giầy lại hỏi, bộ muốn đi tán gái hay sao?.

  1. Lúc chưa cưới, khi nào cũng khen mình hào hoa phong nhã.

Cưới rồi, suốt ngày khen cái mặt mình như cái mâm.

Có lần thủ thỉ, “Mình phóng sinh cho anh được không?”, ném dao trên bàn trả lời, “Cắt đi rồi tính”. Sợ đau, nên thôi.

NGÔ NGUYỆT HỮU

Con thương ba quá…

Đứa con trai sau khi nghe mẹ hết lòng khuyên bảo con trai những điều cần nhớ về con vợ như sau:

– Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con…

– Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó…

– Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó…

– Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó…

– Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó…

– Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó…

– Đáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến…

– Đáng khâm phục lớn nhất của đời con là vẫn chịu được nó…

– Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ…

– Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được 2 vợ…

Nghe mẹ kể xong, đứa con trai không cầm lòng được, òa khóc nức nở…

Thấy con khóc tội nghiệp, người mẹ vừa an ủi, vừa khuyên lơn:

– Thôi con, chuyện gì rồi cũng sẽ qua…

Lúc này, đứa con trai mới thủ thỉ:

– Mẹ ơi! Sao con thương… con thương cho ba quá mẹ ơi!

S.T

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY