Mồ côi tâm linh…

0
246

Đi chùa, viếng đền được gì?

Chuyện chùa chiền, tâm linh tôi viết rất nhiều. Có lẽ, không còn ngôi chùa, đền, thắng cảnh tâm linh nào nổi tiếng ở Việt Nam mà tôi chưa đến tìm hiểu. Tuy nhiên, vẫn không thể nào lý giải nổi tâm lý của người Việt với vấn đề tâm linh. Chỉ có thể nói, hàng triệu người đầu óc đã bị tiêm nhiễm đến mụ mị.

Đầu năm là người Việt đổ xô nô nức đến các chốn tâm linh cầu khấn. Hàng triệu người kéo đến chùa Hương, Yên Tử, mấy triệu người đến núi Sam. Cảnh tượng kéo đến đền ông Bảy, ông Hoàng Mười, chúa Kho, đền Trần, Ba Vàng… đúng là kinh khủng khiếp.

Một số người đến vãn cảnh, đi chơi theo phong trào, còn lại hầu như là cầu cúng, xin xỏ.

Điều đau đầu nhất, là tôi không thể lý giải nổi người Việt xin xỏ gì ở đền chùa miếu mạo?

Anh em bạn bè doanh nhân của tôi cũng kéo đến đền bà Chúa Kho đông như kiến cỏ, làm lễ rất to, cúng bái vay mượn làm vốn. Toàn người trí thức đông tây kim cổ đầy mình, khiến tôi không thể hiểu nổi. Tôi đã kiên trì đến ngôi đền này nhiều lần, gặp thủ nhang, người già trong làng, đặc biệt cả đầu năm lẫn cuối năm, để tìm hiểu, nhưng vẫn không thể cắt nghĩa được. Đầu năm đi vay thì chen như đến ngạt thở. Cuối năm trả lễ (làm ăn được), thì thấy vắng hoe. Vậy bà Chúa Kho linh thiêng chỗ nào?

Thấy cảnh người Việt đi đền chùa đông như trẩy hội, ai cũng nghĩ rằng, người Việt mộ đạo, thấm nhuần tư tưởng đạo Phật. Tuy nhiên, nếu hiểu về đạo Phật, thì thấy cực kỳ quái đản, kỳ dị.

Tôi dám nói thẳng mà chẳng sợ vạ miệng, rằng, nếu thần, Phật, thánh ngự ở chốn tâm linh đó nhận tiền đút vào tay, nhận tiền âm phủ đốt rực trời, nhận gà xôi cúng ngập mặt để trợ giúp bọn quan tham, bọn buôn gian bán lận, thì thần phật đúng là hạng “Thánh Tham”, là hạng ma quỷ chứ chả phải vị thần tối cao nào.


Lễ vật thiên hạ cúng bái ở Đền Bảo Hà.

Thật kinh tởm với cảnh tượng con người chen nhau ở đền Trần để xin ngài ban cho chức tước, để có bổng lộc, để vơ vét của dân nghèo, để rút kiệt sinh lực của quốc gia. Nếu Thánh Trần mà giúp con người việc đó, thì đúng là một ông thánh bẩn thỉu nhất trong lịch sử nhân loại.

Tôi tin rằng, nếu linh hồn Đức Thánh Trần còn ở thế gian, thì có lẽ ngài đang ngự ở một quả núi nào đó bên sườn Tây Yên Tử, nơi tổ tiên ngài cư ngụ, mà chẳng dám bước vào ngôi đền nào ở xứ này, để mà chảy máu mắt khi thấy đám con cháu tham lam dẫm đạp lên nhau cướp ấn ấy nữa.

Điều dễ dàng nhận thấy, khi con người ta càng đặt niềm tin vào vị thánh thần do họ tưởng tượng ra, thì con người ta càng trở nên trống rỗng và có những suy nghĩ quái thai. Ngay trên cộng đồng mạng, bạn có thể gặp ở bất kỳ đâu những câu cmt “a di đà phật”, “tội lỗi, tội lỗi”, “nhân quả không bỏ sót một ai”… nhưng ngay sau đó, cũng người đó sẽ cmt tiếp tục “mày gieo nhân nào gặp quả đó thôi con ạ”, “khẩu nghiệp”… với giọng điệu rủa cho người ta chóng chết, hoặc kiếp sau sẽ làm chó.

Hầu hết người Việt đến với đạo Phật nhưng không thấm nhuần đạo Phật, để sửa mình, mà toàn đem kiến thức đó đi sửa người khác. Vậy nên, mới có chuyện, nhiều người hay đi chùa, cúng dường nhiều lắm, nuôi sư béo ú, nhưng sống với người thân thì chả ra gì. Trước mặt tượng Phật toàn nói lời hay, nhưng với người thân thì toàn “mắm tôm, mắm tép”.

Có một sự thực bây giờ, đền chùa là nơi kinh doanh béo bở. Doanh nghiệp, tập đoàn lớn cũng xây xướng rất nhiều để thu hút du khách. Sư sãi cũng phải chạy chọt, đấu đá nhau để có chức trụ trì. Mấy ông nghiện mới cai được gửi vào chùa làm chú tiểu, mấy cô cậu “bê đê” lười biếng, cũng tìm cửa Phật nương náu, mấy kẻ thần kinh hoang tưởng mà ta cứ tưởng họ được “giời cho ăn lộc”, rồi khúm núm gọi thầy xưng con.

Thật quái dị khi nhiều kẻ cướp tiền của người nghèo rồi đem cúng vào chùa.

Tôi tin rằng, chẳng có thánh, thần, phật nào hiện hữu cả. Những thứ thánh thần, ma quỷ, chỉ là một khái niệm, nhưng lại có ở trong mỗi con người, đó chính là tưởng thức. Làm việc xấu thì là “ma tính”, làm việc tốt thì là “phật tính”. Những người tìm chỗ dựa ở Thánh Thần đẩu đâu, một là họ chả hiểu gì, hai là tâm họ không an, không có niềm tin vào cuộc sống, không có niềm tin vào bản thân mình.

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều có một đúc rút rất thú vị: “Ngôi đền hay ngôi chùa thiêng nhất chính là ngôi đền, ngôi chùa dựng trong lòng người. Vậy mà chúng ta đã bỏ quên những ngôi đền, ngôi chùa thiêng nhất ấy. Khi lòng không yên thì sống giữa đền, giữa chùa cũng không thấy yên. Khi lòng không từ bi thì quỳ dưới chân Thần Phật trong tiếng mõ, tiếng chuông…lòng vẫn ác. Khi lòng không hiểu được hạnh phúc thì nằm giữa bạc vàng, châu báu cũng vẫn thấy bất hạnh”.

PHẠM NGỌC DƯƠNG

LỆCH CHUẨN TRONG LỄ HỘI CÓ NGUYÊN NHÂN TỪ SỰ “ MỒ CÔI TÂM LINH”

Trích phỏng vấn TS Nguyễn Quốc Tuấn, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Tôn giáo (Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam) vào tháng 2/2014 (ông vừa mới mất ngày 8/2/2019).

*****

Những biểu hiện lệch chuẩn trong hoạt động lễ hội cho thấy, các nhà quản lý đã làm không trúng, nhà nghiên cứu cũng nghiên cứu không trúng. Do thói quen xấu là sao chép mô hình quản lý từ người khác, mà không có phê phán và điều tra, nên không có lời giải phù hợp, lại đưa ra biện pháp cả gói, cả niềm tin lẫn hoạt động. Năm nào nhà quản lý cũng ra các quy định, chỉ thị, nhưng toàn bị bật ra khỏi cuộc sống.

Vì thế, các nhà quản lý, các nhà nghiên cứu phải làm việc với nhau, để xây dựng cơ sở dữ liệu, tổ chức điều chỉnh hành vi, hoạt động của lễ hội. Chỉ khi hiểu rõ niềm tin và việc thực hành, mới biết và hướng người ta đi vào sự đúng đắn. Trách nhiệm của nhà quản lý lẫn các nhà nghiên cứu và truyền thông phải phối hợp, để làm cho người dân hiểu. Đang có một thực tế là nhiều phóng viên viết về lễ hội, nhưng hiểu biết còn ít, chỉ quan sát trên bề mặt, dẫn đến lệch chuẩn.

Không phải nhà nghiên cứu nào cũng đủ trình độ để nói điều này. Hơn nữa, chúng ta chưa tập hợp được những nhà nghiên cứu chuyên sâu, dày công thu thập tư liệu và nghiên cứu, tiếng nói có trọng lượng. Trong khi đó, nhà quản lý không rõ ràng trong đường hướng, nay cấm đặt nhiều hòm công đức, mai cấm sử dụng tiền lẻ ở các di tích vv… mà đều không có tác dụng, vì không dựa trên những đánh giá tin cậy, khách quan, không dựa vào các nhà nghiên cứu.

Về phía người dân, nhiều người đi lễ chỉ là một đám đông phi tâm linh, vì đi theo sự rủ rê, mà không có hiểu biết, nên có hành động rải tiền lẻ, hay chụp giật, tranh giành cho riêng mình một “miếng lộc”, một “miếng linh thiêng”. Những người này không tạo ra được sự cố kết, cộng đồng luân lý, đạo đức – cốt lõi như hội làng xưa, mà chỉ tạo nên sự ích kỷ, khi mang tất cả những mặt trái của cuộc sống hôm nay vào tâm linh.

Lâu nay, chúng ta tưởng là có, nhưng thực ra là xây dựng giá trị gì? Việc xây dựng trở lại là hiếm hoi khi niềm tin đã đổ vỡ. Hiện lễ hội đang là một bức tranh hỗn loạn, dù vẫn có những yếu tố tốt đẹp, khi không ai còn chia sẻ với nhau được nữa. Trong khi đó, chúng ta chưa có sự đối thoại cần thiết để xây dựng những tiêu chuẩn chung. Xã hội đang biến chuyển, thay đổi và không phụ thuộc vào ý chí của nhà quản lý, vì là sự vận động chung.

Sự “mồ côi tâm linh” dẫn đến mù quáng tâm linh. Vì không ai dạy cũng như tạo cho họ môi trường tìm hiểu về thế giới tâm linh, nên không có tri thức, khiến họ trở thành đám đông phi tâm linh, phi chuẩn mực, dù chính họ đang làm những việc tâm linh. Việc nhét tiền lẻ vào tay tượng, gốc cây như một sự “tống tiền”, “hối lộ” thần linh, cũng là biểu hiện của tâm lý coi thường đồng tiền. Sự hỗn loạn này do chúng ta tạo ra, vì thế, chúng ta phải cùng nhau giải quyết bằng nỗ lực của cả cộng đồng, của cả quốc gia…

Theo chung ta.com

Phải bỏ vào một chút tâm linh mới có cái để ăn

Khi ông anh mình xây dựng khu du lịch tâm linh lớn nhất vào thời điểm đó với đủ loại thần phật, kể cả mẹ Âu Cơ rồi cái thì giống chùa, cái thì giống miếu, cái thì giống đền… mấy ông âm binh thần tướng, có ông giống thằng cha phó giám đốc, có ông giống thằng bảo vệ giữ hồ cá, riêng Dương Tiễn bỏ con mắt thứ ba trên trán thì là mặt tôi chứ ai.
Thấy tôi ngớ người ra, ổng giải thích: Cái ông Thích Thanh Quyết nói kinh tế thị trường phải bỏ vô định hướng xã hội chủ nghĩa mới phát triển, làm du lịch phải bỏ vô một chút tâm linh mới hấp dẫn người đến.

Mới nghe tưởng ổng điên,một vùng đất không có thánh tích, không cao tăng, không có học thuyết tín ngưỡng nào, chỉ là những cái tượng dở người dở ma, làm sao thu hút khách được.

Nhưng tôi đã sai, khách du lịch, khách chiêm bái đông vỡ trận hơn 10 năm nay và vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Thằng C, PGĐ phụ trách nói tượng ông 3 mắt là nhang khói nhiều nhất, chủ yếu là xin số đề.

Sợ quá, tôi năn nỉ, hăm dọa mãi nó mới thuê ông 6 Th lên vẽ lại mặt ông 3 mắt cho khác đi.

Tối nay, VTV đưa tin chùa Bà Đanh ở Hà Nam đã bán vé vào chùa, chỉ cần xếp cái chùa cũ vào danh thắng thế là địa phương có quyền lập BOT bán vé vào chùa.

Bái phục.

Mời đọc bài của anh Mạnh Quân về vụ mua thần bán thánh lớn nhất như đang diễn ra.

HOÀNG LINH

https://www.facebook.com/linh.suki.399/videos/1792717870978653/

BUÔN TĂNG BÁN PHẬT

Vào thời nhà Lý, đạo Phật được triều đình trọng vọng một cách thái quá, cho nên dân chúng “quá nửa làm sư sãi” (theo Đại Việt sử ký toàn thư). Còn chùa chiền thì mọc lên như nấm, đến nỗi một sử gia Phật tử như Lê Văn Hưu phải hạ bút: “Của không phải từ trời mưa xuống, sức không phải là thần làm thay, há chẳng phải là vét máu mỡ của dân ư ? Vét máu mỡ của dân có thể gọi là việc làm phúc chăng?”.

Do được nhà nước bảo trợ, giới sư sãi thoái hóa biến chất trở thành một tầng lớp ăn trên ngồi trốc gây hại cho dân lành. Lịch sử còn ghi lại một lời tấu của Đàm Dĩ Mông: “Nay tăng đồ và phu dịch số lượng chẳng kém gì nhau. Bọn tăng đồ tự kết làm bè đảng, lập càn người lên làm chủ, tụ họp thành từng nhóm làm nhiều việc dơ bẩn. Hoặc ở giới trường, tịnh xá thì công khai ăn thịt uống rượu. Hoặc nơi thiền phòng, tịnh viện thì kín đáo tự gian dâm với nhau. Ban ngày thì ẩn núp, ban đêm thì làm như chồn như chuột. Những hành vi làm bại hoại mỹ tục, làm thương tổn danh giáo dần dần trở thành thói quen, như thế mà không cấm thì lâu ngày sẽ càng thêm lên hơn nữa” (theo Đại Việt sử lược). Vua Lý Cao Tông nghe theo lời tấu này, chỉ giữ lại vài chục người “còn biết danh giá” ở lại làm tăng, còn bao nhiêu sa thải hết. Nhưng đã quá muộn, nhà Lý đã bước vào suy vong, mà đó là một trong những nguyên nhân.

Thực tế lịch sử ở nước ta đã cho thấy, khi Nhà nước xử sự thiên lệch đối với vấn đề tôn giáo, xã hội trở nên hỗn loạn như thế nào. Gần đây nhất, chính quyền ông Ngô Đình Diệm quá trọng vọng đạo Thiên chúa và có biểu hiện đàn áp Phật giáo, nhiều gia đình buộc phải “tự nguyện” theo Công giáo cho an toàn, vì vậy mà ngay sau khi chính quyền ông Diệm sụp đổ đã có không ít gia đình mang bàn thờ Chúa ra đường đạp đổ. Cả Đức Phật và Đức Chúa Jesús đều do sự thiên lệch của chính quyền mà phải chịu oan ở nước ta.

Cho nên không phải ngẫu nhiên mà vào cuối thế kỳ 18, Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ đã cấm Quốc hội không được ban hành đạo luật nào nhằm thiết lập tôn giáo hoặc ngăn cản tự do tín ngưỡng. Nhìn thấu những hậu quả của sự thiên lệch tôn giáo, các nhà lập quốc Mỹ thật là vĩ đại.

Ở Việt Nam ta ngày nay, nhìn chùa chiền mọc lên mà sợ hãi. Cả về số lượng, cả về quy mô, so sánh trên mọi tỉ lệ, chùa chiền hiện nay vượt xa gấp trăm gấp ngàn lần chùa chiền thời nhà Lý. Phá rừng làm chùa, thu hồi đất của dân giao cho doanh nghiệp làm chùa, khắp nơi xây chùa, có xã 3-4 cái chùa. Chùa là nơi hoạt động mờ ám của quan chức như chùa Linh Ứng ở bán đảo Sơn Trà hay cái chùa to gì đó ở miền trung, nơi vị sư trẻ đầy quyền thế có thể giúp doanh nghiệp “chạy” dự án. Chùa Bái Đính hoành tráng là nơi kinh doanh hái ra tiền, tập đoàn quản lý chùa Bái Đính còn được cấp hàng ngàn ha đất xây chùa với tham vọng là ngôi chùa to nhất thế giới, v.v…

Nhìn hình ảnh của vài vị trong tứ trụ của nhiệm kỳ trước tại một số ngôi chùa, người ta không thể không đoán già đoán non về sự mờ ám của các vị trong sử dụng chùa chiền, nhưng không có căn cứ để khẳng định điều gì. Nhưng điều chắc chắc là việc phá rừng làm chùa, việc sử dụng hàng chục hàng trăm hàng ngàn ha đất xây dựng một cụm chùa chiền để kinh doanh thì không thể không có sự bảo kê của nhà nước.

Phật tại tâm chứ không tại chùa. Ngay từ thời nhà Trần, Phật giáo Việt Nam đã có truyền thống “cư trần lạc đạo”, rất xa lạ với việc xây chùa to đúc Phật lớn. Khi quan chức, kéo theo đó là bộ phận khá đông người dân lũ lượt đi cầu Phật chứ không còn tin vào lòng trung chính của bản thân mình, ấy là lúc cần báo động về sự suy thoái của quốc gia dân tộc. Các nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa nhìn thấy những bài học lịch sử.

HOÀNG HẢI VÂN

Có lần, Phó Thống đốc NHNN từng gây sốc dư luận khi tiết lộ con số 1.200 bao tiền lẻ mà chùa Hương gửi tại Ngân hàng Mỹ Đức. 1.200 bao tải, khoảng 22 tỉ đồng là tiền công đức trong chỉ 1 mùa lễ hội.

Ở Yên Tử, năm cao nhất thu tới 31 tỉ đồng nhưng chỉ 4% trong số đó được trích lại cho BQL di tích và rừng quốc gia Yên Tử. Trong khi đó, mỗi năm NSNN bỏ ra ít nhất 10 tỉ đồng để nuôi bộ máy cũng như công tác ANTT, môi trường, tu sửa hạ tầng, đường hành hương và chăm sóc, bảo vệ rừng. Chưa kể, với những sửa chữa, tu bổ lớn trị giá hàng chục, hàng trăm tỉ đồng cũng đều dùng tiền ngân sách.

Riêng đối với “siêu chùa” Bái Đính của đại gia Xuân Trường, Giám đốc Sở VHTT tỉnh Ninh Bình Nguyễn Mạnh Cưỡng từng nói thế này: “Con số cụ thể mỗi năm là bao nhiêu, quản lý như thế nào và sử dụng ra sao chúng tôi cũng không nắm được”.

Nói trắng ra, mỗi đồng tiền lẻ mà chúng ta bỏ “giọt dầu” hay công đức hầu hết chỉ để làm giàu cho các nhà chùa, các đại gia mà không có bất cứ ai kiểm soát.

Năm nay, “siêu chùa” Tam Chúc đang được PR dữ dội theo đúng style Xuân Trường: To hơn, dài hơn

Nhưng hãy để ý tới những con số: Mặt bằng chùa Tam Chúc rộng 144 ha, trong khi diện tích đất được giao lên tới 5.100 ha, gấp 300 lần kích thước SVĐ Mỹ Đình. Không khó để đoán sẽ lại có những gì mọc lên trên “phần diện tích còn lại” ấy.

Hãy nhìn sang Hải Phòng, TP vừa được “cơ chế đặc thù” với giá đất biết chắc sẽ sốt. Xuân Trường xin 450 ha xây chùa, nhưng thực chất chùa chỉ 1/5 diện tích, còn lại là khu trung tâm đón tiếp, khu ẩm thực, khách sạn 5 sao, bến xe điện, câu lạc bộ thủy thủ, casino và cả biệt thự.

9.800 tỉ đồng cho 450 ha đất Phồng.11.000 tỉ cho hơn 5.100 ha đất Tam Chúc. 15.000 tỉ cho 18.940 ha tại dự án Khu du lịch tâm linh Hồ Núi Cốc.

Cccm đã hiểu tại sao ăn chay để làm giàu chưa?

Tất nhiên, chính chúng mình đang làm giàu cho Xuân Trường từ vài trăm vài triệu “công đức” hay vài ngàn lẻ tiền “giọt dầu”.

ĐÀO TUẤN

NO COMMENTS