“Nằm trong tỷ lệ cho phép”…

0
76
GS.TS Nguyễn Văn Kính - Giám đốc Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cho biết, đây không phải là bệnh nguy hiểm và hoàn toàn chữa được nên người dân không nên quá hoang mang.

LẠI KHÔNG VUI…

Vừa xem xong thời sự VTV, ông hàng xóm lại chạy sang. Lần này trông còn hùng hổ hơn hồi sáng:

– Ông có biết cái thằng tiến sĩ gì làm giám đốc ở bệnh viện Nhiệt đới trung ương vừa phát biểu về sán lợn trên VTV không? Địt mẹ ba đời tiến sĩ nhà nó.

Tôi hãi quá, co ro người lại và lo thủ thân:

– Vừa xem xong, chỉ nhớ mặt, không biết tên.

Nói đoạn, tôi cố nở nụ cười cầu hòa:

– Nếu có địt thì địt vợ con nó thôi. Ba đời nhà nó thì khó mà địt xuể.

Ông hàng xóm vẫn không cười. Ông hầm hè:

– Tôi không đùa. Mà thằng tiến sĩ đó nói trên truyền hình trước dân mà như đùa. Nó cứ hơn hớn nói rằng, hơn cả trăm trẻ em trường mầm non ở Bắc Ninh nhiễm sán lợn là “nằm trong tỉ lệ cho phép”.

Tôi gật đầu:

– Vâng, tôi có nghe vậy.

Ông hàng xóm quát:

– Tôi là người ít học nhưng không ngu đến mức cho phép trẻ em ăn lợn bẩn nhiễm sán rồi bảo số lượng trẻ em đó nằm trong tỉ lệ cho phép. Sao nó không cho cả nhà nó ăn sán rồi bảo cả nhà nó nhiễm sán trong tỉ lệ cho phép? Sao chính phủ không cách chức và tước bằng loại tiến sĩ đó đi!

Không hiểu sao, như một quán tính, tôi lại nói theo cách hồi sáng:

– Cách chức tiến sĩ như ông đó thì đất nước còn được mấy tiến sĩ? Vả lại không đặt ra “tỉ lệ cho phép” bị nhiễm sán thì làm sao tiêu thụ hết thịt lợn bẩn?

Ông hàng xóm vung tay lên:

– Địt mẹ tiến sĩ các ông! Khốn nạn đến mức năm ngoái trẻ em chết vì tiêm phòng cũng nói “chết trong tỉ lệ cho phép”. Sao không đặt con cháu các ông vào diện “tỉ lệ cho phép” đó cho dân nhờ?

Lần này thì ông hàng xóm cho tôi ăn ba bạt tai thật. Vừa bạt tai ông ta vừa nói: “Cho lũ tiến sĩ chúng mày bớt ngu và lưu manh đi”. Tôi định đánh trả để phòng vệ chính đáng, nhưng chợt nhớ Điều 106 Luật Hình sự, không chừng vượt quá 31% thì đi tù, nên đành trơ mặt ra nhịn nhục vậy!

CHU MỘNG LONG

TẠI SAO LUÔN LÀ BỌN TRẺ?

64 đứa trẻ mầm non trong số 400 trẻ ăn phải thịt lợn bẩn đã nhiễm sán lợn ở trường mầm non Thanh Khương , Bắc Ninh. Đây chưa phải là con số cuối cùng. Người ta hỏi phụ huynh phải làm gì?

Phụ huynh đã quay clip, phát hiện sự việc từ tháng 2 và báo với nhà trường. Truyền hình đã phát. Ông hiệu trưởng lặng im, tiếp tục sử dụng doanh nghiệp cung cấp thực phẩm bẩn, có cả thịt gà chảy nhớt. Hàng chục cấp ngành quản lý trục dọc giáo dục, trục ngang chính quyền ban bệ ngồi chơi xơi nước như lệ thường trước một sai trái rõ ràng, lộ thiên. Để những đứa trẻ tiếp tục chịu trận.

Phụ huynh phải làm gì ngoài việc lên fb thả tim cho những đứa trẻ mỗi ngày với niềm tin cho tương lai? Ngoài việc gói gém tiền bồi dưỡng vào những chiếc phong bì thật khéo để cám ơn cô thầy và cũng là mưu cầu điều tốt đẹp.

Chúng tôi còn biết làm gì ngoài việc phó thác con em trong khuôn viên nhà trường và nhấp nhổm nghĩ về những góc khuất không có camera, số phận con mình như trò may rủi.

Chúng tôi trả tiền để mong con có dịch vụ tốt hơn. Để mong thầy cô giáo, nếu không xem chúng như con thì cũng phải có một chút tình thương cho những công dân bé bỏng. Cho dù không vun vén nhân cách cho những đứa trẻ, họ cũng phải có trách nhiệm bảo vệ chúng trước những mối nguy hại.

Ở đây, những kẻ này không chỉ hẹp hòi xua sự nguy hại ra xa bản thân mình. Chúng còn mang mầm hại ụp xuống đầu những đứa trẻ để kiếm lợi. Mà nếu không có sự đổ vỡ hôm nay, bao nhiêu giun sán sẽ đẻ trứng trong cơ thể, trong não những đứa trẻ.

Đây không phải là khác máu tanh lòng, đây là sự độc ác cùng tận. Đừng nói là con cháu của những kẻ này, đến cả vật nuôi của bọn họ, tôi không chắc họ dám cho ăn thứ thực phẩm như vậy. Và kinh tởm là họ đã bán mạng những đứa trẻ để lấy lại món lợi tôi nghĩ là không quá lớn. Chỉ vài đồng tiền dơ bẩn, họ dám đẩy tính mạng chúng vào tay tử thần.

Phụ huynh còn biết làm gì ngoài việc nuốt nổi đau đớn, nhắm mắt chấp nhận giáo dục như một trò đùa số phận. Họ biết làm gì ngoài việc gào thét lên một lần nữa để mong những kẻ máu lạnh kia trả giá. Nếu không, tự họ đi tìm sự trả giá. Như vậy, giáo dục sẽ trở thành một nơi đầy rẫy hiểm nguy, tồi bại và phi nhân tính.

Nhiều, quá nhiều vụ việc đã xảy ra rồi im lặng như chưa hề có. Người lớn hoặc cứ xuề xoà tắc trách, bỏ qua những tội ác để hình phạt ụp lên đầu bọn trẻ. Để những đứa trẻ bị đối xử như con vật, miễn sao không phải con cháu mình. Những giọt nước mắt bi phẫn và cay đắng vẫn cứ liên tục đổ xuống ngay trong địa hạt giáo dục.

Dần dà, cái ác trở nên nhẹ nhàng trong mắt người lớn, thì những đứa trẻ đang được nuôi dạy để trở thành tội phạm tương lai….

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG


Giờ ăn của các trẻ Trường mầm non Thanh Khương, xã Thanh Khương, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh – Ảnh: TTXVN

NÓ ĐÂY RỒI!

– Anh chính là nhà cung cấp thịt lợn cho 8000 trẻ em Bắc Ninh?

– Vâng. Không nhờ tôi thì trẻ em không có thịt lợn để ăn.

– Với 8000 suất ăn trong một ngày, lợi nhuận có lẽ khổng lồ, bằng 800 nhà hàng lớn cộng lại đấy nhỉ?

– Vâng. Nhưng lợi nhuận tôi được hưởng chỉ nằm trong tỉ lệ cho phép.

– Ai sẽ cùng hưởng lợi nhuận trong tỉ lệ ấy?

– Cái này thuộc bí mật quốc gia.

– Nếu cung cấp thịt lợn bị nhiễm sán thì lợi nhuận có thể cao gấp ngàn lần lợn bình thường, đúng không?

– Các bạn thông cảm vì mỗi ngày cấp thịt lợn cho 8000 suất ăn không phải là ít. Số thịt lợn bị nhiễm sán nằm trong tỉ lệ cho phép.

– Cũng có nghĩa là số trẻ em nhiễm sán lợn hoàn toàn nằm trong tỉ lệ cho phép?

– Hiển nhiên rồi. Giám đốc bệnh viện Nhiệt đới trung ương cũng đã kết luận rồi.

– Giữa nhà cung cấp thịt lợn nhiễm sán với quan chức địa phương và bệnh viện trung ương có cấu kết nhau để tạo ra tỉ lệ đó không?

– Vâng, chúng tôi cũng chỉ cấu kết trong tỉ lệ cho phép.

– Căn cứ vào đâu mà có cái gọi là “tỉ lệ cho phép”?

– Căn cứ vào thực tế ạ!

– Vậy thực tế là, đến lúc cả nhà các anh cũng sẽ chết trong tỉ lệ cho phép đấy!

CHU MỘNG LONG

NO COMMENTS