Nhiều người ghét bác sĩ?

0
50

Nhiều người ghét bác sĩ Việt Nam lắm, có cơ hội là họ sỉ vả rồi hả hê, thế nhưng người ta không biết rằng thứ biến những nhân viên y tế trở thành những con người có vẻ như vô cảm chính là Cộng Sản Việt Nam chứ không phải bản thân những người thầy thuốc.

Bạn mình bác sĩ nhiều lắm, mình nghe muốn nhừ cái lỗ tai về những câu chuyện oái ăm của cái nghề này. Thứ mà người ta vẫn quen gọi là cơ chế thực sự nó là những luật lệ do Cộng Sản đặt ra và đó chính là điều khiến những nhân viên y tế luôn trong tình trạng thủ thế dù họ cũng biết đau nỗi đau của bệnh nhân.

Một lần bạn mình cấp cứu vụ tai nạn giao thông tại bệnh viện Kon Tum cho một người dân tộc khi gia đình chưa kịp đóng tiền. Thế rồi sau đó bạn mình phải bỏ lương ra để trả cho cơ quan khi bệnh nhân ấy trốn viện đi mất tiêu. 

Người ta sẽ chửi các bác sĩ khi thấy được cái clip không cấp cứu cho nạn nhân mà đợi đóng tiền. Thế nhưng nếu cứ coi tính mạng của bệnh nhân là trên hết thì dù có là tỉ phú đô la bạn cũng sẽ không đủ tiền để mà bù khi bệnh nhân xù viện phí hoặc bảo hiểm cắt không chi trả. 

Bệnh viện và bảo hiểm y tế sẽ ngồi đó rình mọi sơ hở của bác sĩ để cắt đi chi phí cho dù chi phí đó là chính đáng và nhờ nó mà một con người thoát khỏi tay thần chết.

Đơn cữ như vụ án bác sĩ Hoàng Công Lương vừa mới bị tuyên 42 tháng tù. Toà bỏ qua mọi chứng cứ pháp lý để tuyên một bản án mà người ta quen gọi là án bỏ túi. Thực ra đó là thứ án rừng rú, mọi rợ mà chỉ có Cộng Sản mới xài. 

Bản án ấy giết chết một lương y, và nếu sau này quay lại hành nghề tui tin chắc rằng vị bác sĩ kia sẵn sàng làm các thủ tục để giữ an toàn cho mình, dù sự chậm trễ có giết chết người đang cần chạy thận.

Khi dân vẫn tránh né gọi tên đích danh Cộng Sản Việt Nam là tội đồ của mọi vấn đề thì cái xã hội này con người ta sẽ dần biến thành thú hết. Bởi ai cũng có nhu cầu tồn tại cho nên ai cũng muốn giữ sự an toàn cho chính bản thân mình, và những gì đang hiện hữu bây giờ chỉ là hệ quả của chính sách cai trị do Cộng Sản nghĩ ra mà thôi.

TRƯƠNG QUANG THI

BS Hoàng Công Lương “Tôi ở tù vì một thứ tôi chưa hề được dạy”

“Cộng đồng y khoa phản ứng với phán quyết tù giam bác sĩ Hoàng Công Lương
Bác sĩ Võ Xuân Sơn”

“Thay vì dựa vào các chứng cứ, các phân tích khoa học liên quan đến trang thiết bị y tế, đến y khoa và khoa học hình sự, từ đó xem xét trách nhiệm của các bị cáo, thì các cơ quan tư pháp Hòa Bình lại cho rằng BS Lương có tội ngay từ đầu, và làm mọi cách để kết tội BS Lương.

Bản án 42 tháng tù dành cho BS Lương sẽ là một tiền lệ nguy hiểm cho tất cả nhân viên y tế. Kể từ khi bản án đó chính thức có hiệu lực, các bác sĩ và nhân viên y tế phải chịu trách nhiệm về những thứ do người khác gây ra, trong khi họ không có khả năng tác động, cũng không thuộc trách nhiệm của họ. Kể từ khi bản án đó có hiệu lực, bất cứ bác sĩ nào cũng có thể đi tù khi một kiểm sát viên hay một thẩm phán nào đó cho rằng bác sĩ đó là “nút chặn”, mà chẳng cần dựa trên cơ sở khoa học nào.

Điều gì sẽ xảy ra sau đó? Chắc chắn sẽ có nhiều bác sĩ tìm cách né tránh trách nhiệm, yêu cầu phải có đầy đủ các chứng lí bảo vệ cho mình, dẫn đến chậm trễ trong điều trị. Và bệnh nhân là người lãnh đủ. Một số khác sẽ tìm cách kiếm thật nhiều tiền, để trang trải mỗi khi bị rơi vào hoàn cảnh của BS Lương. Cái này thì không chỉ bệnh nhân, mà cả xã hội sẽ lãnh đủ.

Khi đó, ngành y sẽ không còn lương tâm, không còn là nơi mà người bệnh có thể yên tâm giao phó tính mạng mình, giống như hầu hết những gia đình có khả năng tài chính, đã không yên tâm giao con mình cho hệ thống giáo dục Việt nam. Các bệnh viện Việt nam với những bác sĩ chỉ lăm lăm kiếm tiền, hoặc chăm chăm bảo vệ cho bản thân để khỏi phải đi tù, sẽ chỉ còn là nơi cho những người cùng đường phải vào đó, phó mặc sinh mạng mình cho sự may rủi.

Chắc không ai trong chúng ta muốn sống trong một xã hội như vậy. Nhưng làm sao để xã hội không trở nên bẩn thỉu như vậy thì chúng ta không biết, hay nói cho đúng là biết nhưng không dám nói đến. Ai cũng biết nguồn gốc của những thối nát đó từ đâu mà ra, nhưng người thì sợ, kẻ lại có quyền lợi gắn chặt với những thứ thối nát đó, nên đều im lặng. Việc xóa sạch những thứ thối nát, rác rưởi đó là việc phải làm, nhưng đó là việc lâu dài, và đòi hỏi phải có sự dấn thân.

Thế nhưng, chúng ta vẫn phải ngăn chặn, không để bản án 42 tháng tù dành cho BS Lương trở thành có hiệu lực. Kháng án, đó là việc phải làm. Chúng ta sẽ phải nhờ đến các luật sư. Đến thời điểm này, các luật sư không chỉ bảo vệ quyền lợi cho BS Lương, mà còn bảo vệ quyền lợi cho cả y giới”.

Bác sĩ Chiêm Quốc Thái: “Tòa án Hòa Bình đã tuyên bác sĩ Hoàng Công Lương 42 tháng tù giam và hàng loạt lãnh đạo bệnh viện bị án tù.

Tòa tuyên án: “Bác sĩ Lương chưa biết hệ thống nước đã đảm bảo an toàn hay chưa mà chỉ nghe điều dưỡng thông báo Lương đã đưa hệ thống vào chạy thận. HĐXX kết luận Lương “cẩu thả, làm việc theo thói quen và tự tin vào kinh nghiệm của bản thân”.

“Theo bản án, bị cáo Trương Quý Dương (nguyên giám đốc Bệnh viện đa khoa Hòa Bình) phải chịu trách nhiệm với toàn bộ hoạt động của bệnh viện. Ông Dương ký quyết định thành lập đơn nguyên thận nhân tạo và ký các hợp đồng liên kết máy chạy thận.” 

– Theo tôi, bác sĩ Hoàng Công Lương nên hỏi thẩm phán: “Nếu bác sĩ Lương muốn kiểm tra chất lượng nước xem an toàn hay chưa thì bác sĩ Lương kiểm tra bằng cách nào, bệnh viện có dụng cụ hay thiết bị gì để kiểm tra được. Khi người sửa chữa hệ thống nước cố tình làm sai quy trình, tự ý tiến hành các thao tác thay thế vật liệu lọc, dùng hỗn hợp chất axit HF và HCL (đây là hoá chất chưa được Bộ Y tế thẩm định) để sục rửa màng lọc. Ví dụ một trường hợp thực tế: Bác sĩ cho bệnh nhân cấp cứu thở oxy, nhưng nguồn oxy của bệnh viện bị phòng vật tư đưa lộn bình khí CO2 vào nguồn dẫn khí oxy, bệnh nhân bị tử vong và bác sĩ sẽ bị ở tù vì bác sĩ không kiểm tra chất lượng khí phải không? Và giám đốc bệnh viện cũng bị án tù vì buông lỏng quản lý hay sao?

Với những phán quyết sai lầm này sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng nguy hiểm cho hàng loạt cái chết tức tưởi của người bệnh sau này cũng như những hệ lụy đưa ngành y Việt Nam tụt hậu.

1. Tại phòng cấp cứu, sinh mạng của bệnh nhân được tính từng giây, để bảo vệ cho chínn mình, bác sĩ sẽ ra y lệnh trễ sau khi đã kiểm tra chắc chắn các nguồn nước, nguồn khí oxy, nguồn gốc thuốc v.v… thì chính sinh mạng bệnh nhân sẽ phải trả giá cho phán quyết sai lầm này.

2. Với những giám đốc bệnh viên tâm huyết muốn đưa những kỹ thuật mới để cứu chữa những người bệnh mà trước đây bệnh viện không thực hiện được. VD: Trước đây, những ca chấn thương sọ não nặng, nếu đưa từ tỉnh xuống bệnh viện Chợ Rẫy thì chắc chắn bệnh nhân sẽ tử vong. Nên một số lãnh đạo bệnh viện đã phát triển khoa phẫu thuật sọ não tại bệnh viện tỉnh, huyện thành công và đã cứu biết bao sinh mạng nhưng cũng có những ca tử vong tại bệnh viện do quá nặng, Nếu người nhà những ca tử vong làm đơn thưa kiện là bệnh viện tỉnh chưa đủ tất cả trang thiết bị và yếu tố con người để phẫu thuật chấn thương sọ não nên gây ra tử vong và Thẩm phán ra quyết định bác sĩ phẫu thuật phải chịu án tú, lãnh đạo bệnh viện phải chịu án tù vì bệnh viện chưa có đầy đủ trang thiết bị và nhân lực để thực hiện phẫu thuật chấn thương sọ não. Tôi không biết sau phán quyết sai lầm này có còn lãnh đạo bệnh viện tâm huyết cứu người dám can đảm phát triển những kỹ thuật mới cho bệnh viện mình nữa hay không”.
(Hết trích dẫn)

“Trong phiên tranh tụng tại phiên tòa, khi được phép nói lời sau cùng để bào chữa cho bản thân trước HĐXX, bác sĩ Hoàng Công Lương đã không bào chữa gì mà chỉ nói về mong muốn của mình, nếu bản thân phải ngồi tù, thì sau phiên tòa này, “Bộ Y tế và Bộ Giáo dục sẽ phải thay đổi trong việc đào tạo, trang bị kiến thức cho sinh viên các thế hệ sau. Để, nếu là có ai đó trở thành một bác sĩ chuyên về lọc máu như tôi thì phải bắt buộc biết về chất lượng nước, cách kiểm tra chất lượng nước, về quy trình sửa chữa, bảo dưỡng hệ thống nước RO và cả quy trình kiểm soát chất lượng nước RO dùng trong lọc máu – đó là thứ tôi không hề được dạy”.

Nghe như tiếng hót của những con chim ẩn mình chờ chết, khi mà bác sĩ Lương hay bất kỳ ai cũng có thể bị kết tội về một điều mà chúng ta chưa hề được dạy.

“Tôi mong sẽ không còn bác sĩ nào phải rơi vào hoàn cảnh như tôi: hoàn toàn ngơ ngác khi mình bị bắt”.

HOÀNG LINH

TÔI THẤY HOANG TÀN CỦA NGHỀ Y

Ngày xưa, không xưa lắm, nghề y luôn được xã hội trọng vọng. Tôi cũng từng nghe ông bà, cha mẹ nói về nhà thương, thời mà bọn thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đô hộ và xâm lược, nhà thương là nơi mà bác sĩ, y tá làm việc bằng tất cả tình yêu thương của mình. Bọn chúng “ác độc” tài trợ tất cả thuốc men, thức ăn để “ru ngủ” dân ta!

Rồi theo năm tháng, chúng ta ra sức xây dựng một xã hội mới, đang trên đà tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH, ngành y cũng có rất nhiều thay đổi, từ chính sách, người thầy thuốc và bệnh nhân.

Về chính sách, dù không thể là quốc sách hàng đầu như giáo dục nhưng ngành y cũng thay đổi cho phù hợp. Trước đây khi nước nhà thống nhất, trong Hiến pháp 1980 Điều 61 quy định:

– Công dân có quyền được bảo vệ sức khoẻ.

– Nhà nước thực hiện chế độ khám bệnh và chữa bệnh không phải trả tiền.”
Điều này có nghĩa bệnh nhân được miễn phí. Tuy nhiên đến Hiến pháp 1992 Điều 61 quy định:

– Công dân có quyền được hưởng chế độ bảo vệ sức khoẻ.

– Nhà nước quy định chế độ viện phí, chế độ miễn, giảm viện phí.

Có nghĩa là nhà nước thu một phần viện phí, vẫn còn miễn một phần.

Đến năm 2013 thì vấn đề sức khỏe đã công nhận dịch vụ y tế. Điều 38 Hiến pháp 2013 quy định:

– Mọi người có quyền được bảo vệ, chăm sóc sức khỏe, bình đẳng trong việc sử dụng các dịch vụ y tế và có nghĩa vụ thực hiện các quy định về phòng bệnh, khám bệnh, chữa bệnh.

Và đến nay, Bộ Y tế đang tính đúng, tính đủ với bệnh nhân theo lộ trình đến năm 2020, tiến tới tự chủ hoàn toàn về y tế!

Việc bất cập khi nhà nước không trang bị đủ máy móc, thuốc men, để bọn lợi ích nhóm cấu kết nhau ăn chia trên máu của người bệnh, chúng lách luật để rỉa thịt người bệnh như vụ chạy thận gây chết người ở Bệnh viện Hòa Bình. Trước khi tòa tuyên án, tôi vẫn còn le lói một hy vọng mong manh tòa sẽ tuyên Bác sĩ Lương vô tội. Nhưng tôi đã lầm, bất chấp giải thích của giáo sư đầu ngành, người ta đã xuống tay tuyên án giết chết tương lai một bác sĩ lương thiện, để chạy tội cho nhóm lợi ích. 

Một phiên tòa phơi bày những bất cập của ngành y tế, những xấu xa của những người có chức vụ trong ngành y.

Và với án lệ này, tất cả ai làm nghề y sẽ thấy bất an khi ra y lệnh, vì có thể mình sẽ là nạn nhân kế tiếp, và thiệt thòi vẫn là người bệnh. Một tương lai mờ mịch đang chờ.

TRẦN THANH

NO COMMENTS