Phải chăng?…

0
265

PHẢI CHĂNG?…

Người Việt mình nào giờ đâu đến mức tệ hại đến vậy… Nhìn đi ngẫm lại, xã hội bây giờ nó xuống cấp nghiêm trọng… ở mọi lĩnh vực từ y tế, giáo dục, thể thao, kinh tế, vệ sinh môi trường, giao thông, ẩm thực… v.v…  Điển hình nhất phải nói là mới đây có “Một kẻ ấu dâm với học trò lại làm hiệu trưởng, lại dám đường đường chính chính vác mặt lên phát biểu trong một hội thảo Chương trình tuyên truyền phòng, chống xâm hại trẻ em năm 2018 do Công an Phú Thọ tổ chức. Trơ trẽn và giả dối đến thế là cùng.”

Bởi vậy, 8 Sài Gòn tui ngồi điểm lại qua góc nhìn của một số facebooker thì người Việt bây giờ quanh đi quẩn lại có thói như thế này:

– Ra ngoài đường bụi bặm ô nhiễm, thiên hạ đeo khẩu trang…

– Để né ăn phải thực phẩm, rau quả độc hại nhiễm hoá chất thiên hạ tự trồng lấy để ăn…

– Xã hội trộm cướp giết người loạn lạc, thiên hạ mặc kệ coi như họa ai người đấy chịu…

– Tai nạn giao thông là vấn nạn đe dọa cuộc sống, thiên hạ cầu trời khẩn Phật và mong mình sẽ không là nạn nhân kế tiếp…

– Khi mình bị tai nạn hay mắc phải bịnh tật, thiên hạ thường đổ thừa tại gặp phải xui xẻo…

– Khi biết thủ phạm gây ra thảm họa nghèo đói, bất công cho chính họ: Họ cúi đầu im lặng…

– Khi tham nhũng thành quốc nạn, người ta bảo đừng ném chuột kẻo vỡ bình.

– Khi ngân sách cạn kiệt, nợ công tăng cao, ở VN người ta coi đấy là trách nhiệm toàn dân.

– Khi để tham nhũng tràn lan, kinh tế kiệt quệ, ở VN người ta bảo Đảng phân công thì tôi làm, tôi không xin xỏ ai.

– Khi ngoại bang xâm lược bờ cõi, ở VN người ta gọi đấy là anh em.

– Khi người ta biểu tình chống ngoại xâm, ở VN người ta bảo đấy là phản động.

– Nhân quyền là do tạo hóa ban cho và bất khả xâm phạm, ở VN người ta bảo đấy là do Đảng ban cho và tao thích xâm phạm lúc nào thì xâm phạm.

Phải chăng, trong cách suy nghĩ của người Việt mình quá thụ động? Họ hành động theo phản xạ bản năng tự nhiên mà không hề muốn tìm hiểu những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Họ không muốn đứng lên đấu tranh cho tương lai họ và gia đình mà thay vào đó họ chỉ nghĩ ra cách đối phó tạm thời. Nhưng họ lại tỏ ra hiền lành, chung thành với thằng “đầy tớ” vốn tàn ác và biến họ như những con vật rồi có thể cướp đi sinh mạng, ruộng vườn nhà cửa họ bất cứ lúc nào…

Phải chăng, chế độ nầy đã:

– Biến người Việt thành những con người không còn tử tế, không còn liêm sỉ, càng lúc càng tham lam, tàn bạo, thủ đoạn;

– Biến xã hội Việt thành xã hội suy đồi và giả dối đến mức chưa từng có từ trước tới nay trong văn hoá Việt;

– Biến nước Việt thành một nơi chất độc huỷ hoại không những đến thứ để ăn, để uống, để hít thở mà còn huỷ hoại đến tận ý chí, tinh thần và đạo làm người; một nơi không còn một chút nội lực, một nơi con người thờ ơ với hiểm hoạ diệt vong ngay trước mắt…

8 SÀI GÒN

THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu…
…vì…
…đôi lúc… …phải cạo râu!
Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh…
Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone
Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?
Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửaCó ngại gì mà không phản bội nhau?
Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…

Tác giả : GIA HIỀN

NO COMMENTS