Sự tha hóa giáo dục…

0
70

Gian lận thi cử, mức độ nào của sự tha hóa giáo dục

Các ông làm tắt nụ cười của trẻ thơ….

Cơ quan chức năng đang làm rõ những hành vi cá nhân cấu thành tội phạm trong vụ khủng hoảng gian lận thi cử chưa từng có trong lịch sử vì nó không xuất phát từ thí sinh mà từ bộ máy cấu thành kỳ thi, đó là sự tha hóa của cả hệ thống.

Tôi muốn nhắc lại sự kiện Đồi Ngô, qua ý kiến mới đây của giáo sư Ngô Bảo Châu: “Đây là một sự kiện vô cùng đặc biệt, vì chuyện thí sinh quay phim giám thị vi phạm qui chế thi là điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại. Đây là một câu chuyện rất buồn, nó phải là tiếng chuông cảnh tình về mức độ tha hoá của hệ thống. Hãy khoan quy trách nhiệm cho một cơ quan, một cá nhân nào mà hãy bình tâm suy nghĩ. Để cho một việc như vậy xảy ra, phải có nhiều người từ trung ương đến địa phương, ở trong và ngoài ngành giáo dục, đã không tôn trọng luật chơi. Kết quả là kỳ thi tốt nghiệp, cái đáng ra phải là một thủ tục mang tính nghiêm cẩn, phải là một cái mốc thiêng liêng cho cả quá trình lao động học tập của học sinh, lại trở thành một trò đùa, một trò đùa làm chúng ta muốn khóc”.

Vào tháng 6/2012 nhiều clip xuất hiện trên mạng cho thấy thí sinh tại điểm thi Đồi Ngô , Bắc Giang đã nhận được bài giải từ giáo viên và được chuyền tay nhau chép bài giải. Clip do nhiều thí sinh quay lại vì bất mãn với một kỳ thi không trung thực.

Vụ việc đã được xử lý nhưng sự gian lận tiếp tục lập những đỉnh mới và gần đây nhất là vụ sửa điểm thi ở Hà Giang và sửa bài thi gốc ở Sơn La ngay từ Hội đồng coi thi và chấm thi.

Nó có nghiêm trọng không?

Xin dẫn lời của Tiến sĩ Phạm Thị Ly trên báo Tuổi Trẻ cuối tuần: “Hà Giang không phải là hiện tượng đầu tiên. Có lẽ ít ai còn nhớ một chuyện gần tương tự đã xảy ra năm 2006 với Bạc Liêu. Hơn 1.300 trường hợp được nâng điểm, 74 người liên quan, trực tiếp môi giới, đưa nhận hối lộ với số tiền lên đến hàng trăm triệu đồng, trong đó ngành GD&ĐT có 38 cán bộ, giáo viên. Đây là thông tin từ kết quả điều tra của Công an tỉnh Bạc Liêu liên quan đến vụ nâng điểm, nhận hối lộ trong kỳ thi tốt nghiệp PTTH và bổ túc PTTH 2005 – 2006, tại Sở GD&ĐT tỉnh Bạc Liêu. Vụ việc xuất phát từ kết quả kỳ thi tốt nghiệp PTTH và bổ túc PTTH 2005–2006 của tỉnh Bạc Liêu quá thấp. Để có kết quả “bằng bạn, bằng anh” so với các tỉnh, thành trong khu vực, hai ông Nguyễn Văn Tấn và Ngô Đoàn Nguyễn, Giám đốc và Phó Giám đốc Sở GD&ĐT tỉnh, đã trực tiếp chỉ đạo nâng điểm cho 1.300 trường hợp, trong đó hệ THPT từ 57% lên 79%, hệ bổ túc từ 9% lên 50%. Trong 1.300 trường hợp, bình quân mỗi trường hợp nâng từ 5 – 7 điểm, có một số trường hợp nâng trên 20 điểm. Vì thế, dẫn đến chuyện nực cười: Có nhiều học sinh kết quả 6 bài thi chỉ đạt 5 đến 7 điểm, có bài thi không có điểm nào vẫn đậu tốt nghiệp. Ông Nguyễn Văn Tấn, ngoài việc chỉ đạo trực tiếp nâng điểm, còn thừa nhận đã gửi hội đồng chấm thi “giúp đỡ” nâng điểm 21 trường hợp là con em người thân trong gia đình và một số quan chức tỉnh để “lấy lòng”.

Tuy nhiên, ở thời điểm năm 2006, thông tin không có điều kiện lan rộng như hiện nay, cho nên vụ việc chìm vào quên lãng. Những tác hại do việc đó gây ra đã không được mổ xẻ phân tích và phục vụ cho việc cải thiện hệ thống. Vì thế khi vụ điểm thi bất thường trong kỳ thi THPT quốc gia năm nay và phổ điểm vô lý của Hà Giang diễn ra, người ta phải tự hỏi: còn bao nhiêu “Hà Giang” nữa chưa được phát hiện vì mức can thiệp vào điểm thi ít hơn nên không gây nghi ngờ? Hà Giang chỉ trở nên nổi bật là do mức độ, quy mô của nó, và đặc biệt do có sự vào cuộc của những bên có trách nhiệm, cho nên xã hội mới có bằng chứng cụ thể.

Tăng chi phí và bất bình đẳng, giảm chất lượng giáo dục, xói mòn các chuẩn mực đạo đức, tất cả những tác hại này đã được nêu lên và không khó nhận biết.

Còn một tác hại nghiêm trọng và lâu dài hơn, là phá hủy niềm tin và tạo ra tình trạng loạn chuẩn mực. Khi những em thực chất chỉ hai điểm cũng có thể vào các ĐH danh giá, và tiếp tục “quy trình” hối lộ để ra trường, thì tấm bằng ĐH không còn là biểu tượng của kiến thức và kỹ năng bậc cao nữa. Họ sẽ lại dùng tấm bằng này để lên cao hơn nữa, và ngồi vào những vị trí có thể quyết định số phận của những người có hiểu biết hơn, hay quyết định những vấn đề ảnh hưởng tới cả ngàn, cả triệu người, trong hoàn cảnh ấy xã hội sẽ đi về đâu, cũng không khó hình dung.

Nhìn vào đó, người ta không tin vào tấm bằng đã đành, mà hơn thế, không tin ai, không tin cái gì nữa. Một xã hội thiếu lòng tin sẽ phải vận hành với một cái giá rất đắt. Nhìn lại kỳ thi vừa qua, có thể thấy nó đã được tổ chức với một quy trình chặt chẽ, và tất nhiên là tốn kém. Bộ không tin sở, sở không tin trường, trường không tin người coi thi/chấm thi, người coi thi không tin thí sinh. v.v. Bao nhiêu là thủ tục tầng tầng lớp lớp đã được đặt ra để chống gian lận. Thế mà con voi vẫn chui lọt lỗ kim. Còn ai muốn học hành tử tế nữa đây? Tưởng rằng thi trắc nghiệm, chấm bằng máy sẽ giảm được sự chủ quan vô tình/cố ý của con người và hạn chế tiêu cực, nhưng thực tế đã chứng minh rằng máy móc nào thì cũng do con người vận hành, và không thể triệt tiêu gian lận nếu cái cơ chế và động lực sinh ra gian lận chưa được giải quyết. Tốn chừng đó tiền tổ chức kỳ thi THPT quốc gia, với mục tiêu xét tốt nghiệp THPT chỉ để loại ra 2,43% thí sinh chưa đạt, và 97,57% thí sinh còn lại, nhất là những em điểm cao, cầm một bảng điểm nộp hồ sơ vào ĐH dưới ánh mắt nghi ngờ của các bên. Trong khi phương thức tuyển sinh ĐH ở Việt Nam vẫn chủ yếu dựa vào điểm số, thì giờ đây khi các trường không tin vào bảng điểm các em đem nộp, họ cũng không còn xoay trở kịp để xử lý vấn đề chất lượng đầu vào.

Cả nước hướng về người thầy số 1 là bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.

Chờ đợi mãi mới thấy thầy Nhạ xuất hiện trên đài truyền hình quốc gia VN.

Điều mong chờ của thầy cô, thí sinh, phụ huynh trên cả nước đã bị tạt một gáo nước lạnh.Hóa ra quốc sư cũng như những người khác thôi.

Ông Nhạ nói mình sẽ xử lý nghiêm những người vi phạm, thưa ông, nói thế quá thừa, đã dùng biện pháp hình sự thì phát hiện tội phạm tới đâu bắt tới đó, ý kiến của ông không có ý nghĩa gì.

Cái mà mọi người chờ đợi chính là sự tự nhận trách nhiệm của người phải chịu trách nhiệm chính là bộ trưởng với vai trò người đứng đầu.

Thế thì với tư cách công dân tôi muốn hỏi trách nhiệm của bộ trưởng Nhạ như thế nào đối với chúng tôi và bộ trưởng chịu trách nhiệm thế nào đối với Thủ tướng?

Có mấy thầy cô nói rằng, mỗi lần thầy Nhạ đăng đàn là mỗi lần thầy nói ngược lại ý nguyện của thầy cô trong ngành giáo dục. Tỉ như vụ cô giáo phải đi tiếp khách, hầu rượu lao xao năm nào, giáo viên trông chờ tiếng nói “bảo vệ công đạo” của thủ trưởng thì thầy Nhạ lại lạnh nhạt nói rằng những nữ giáo viên đó không biết giữ mình, không biết từ chối.

Bây giờ cũng vậy, công chúng trông chờ lời xin lỗi thì thấy Nhạ làm như mình vô can, đổ lỗi cho cấp dưới và còn răn đe “không được lợi dụng để gây hoang mang”.

Thầy Nhạ, với vai trò bộ trưởng có vô can không?

Năm 2015, 2016 kỳ thi THPT quốc gia được giao cho 12 cụm thi thuộc các trường đại học đã chứng mình được sự nghiêm túc cơ bản và rộng đường để các trường chủ động tuyển sinh thì bộ trưởng lại rút quyền đó của 12 cụm thi đại học và giao về cho địa phương.Từ đó nổ ra cuộc gian lận thi cử chưa từng có trong lịch sử mà chỉ kết quả ở Hà Giang và Sơn La đã thấy quá ê chề.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo sẽ chịu trách nhiệm như thế nào với Thủ tướng, người kiên trì với mô hình chính phủ kiến tạo mà giáo dục được xem là cơ bổn.

Hay khi có thông tin bộ trưởng “đạo văn”, toàn thể thầy cô, viên chức trong ngành giáo dục đều mong chờ thầy Nhạ lên tiếng, chỉ cần nói “không có” , “không đúng”, “không đạo văn” là đủ, là toàn ngành cảm thấy an tâm.Nhưng không, thầy Nhạ im lặng.

Năng lực và nhân cách của bộ trưởng không chỉ là giải quyết khủng hoảng truyền thông bằng văn hóa đổ lỗi, bằng sự im lặng hay những phát biểu hô hào “nghiêm trị” chai lọ này nọ mà là thái độ của một người có giáo dục cơ bổn, dám nhận trách nhiệm cá nhân và nhận thức sâu sắc rằng hành vi, tư cách của mình là niềm tự hào của cộng đồng mình phụ trách hay là những cái lắc đầu ngao ngán.

HOÀNG LINH

Gian lận thi cử, mức độ nào của sự tha hóa giáo dụcCơ quan chức năng đang làm rõ những hành vi cá nhân cấu thành tội phạm trong vụ khủng hoảng gian lận thi cử chưa từng có trong lịch sử vì nó không xuất phát từ thí sinh mà từ bộ máy cấu thành kỳ thi, đó là sự tha hóa của cả hệ thống.Tôi muốn nhắc lại sự kiện Đồi Ngô, qua ý kiến mới đây của giáo sư Ngô Bảo Châu : “Đây là một sự kiện vô cùng đặc biệt, vì chuyện thí sinh quay phim giám thị vi phạm qui chế thi là điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại. Đây là một câu chuyện rất buồn, nó phải là tiếng chuông cảnh tình về mức độ tha hoá của hệ thống. Hãy khoan quy trách nhiệm cho một cơ quan, một cá nhân nào mà hãy bình tâm suy nghĩ. Để cho một việc như vậy xảy ra, phải có nhiều người từ trung ương đến địa phương, ở trong và ngoài ngành giáo dục, đã không tôn trọng luật chơi. Kết quả là kỳ thi tốt nghiệp, cái đáng ra phải là một thủ tục mang tính nghiêm cẩn, phải là một cái mốc thiêng liêng cho cả quá trình lao động học tập của học sinh, lại trở thành một trò đùa, một trò đùa làm chúng ta muốn khóc”.Vào tháng 6- 2012 nhiều clip xuất hiện trên mạng cho thấy thí sinh tại điểm thi Đồi Ngô , Bắc Giang đã nhận được bài giải từ giáo viên và được chuyền tay nhau chép bài giải. Clip do nhiều thí sinh quay lại vì bất mãn với một kỳ thi không trung thực.Vụ việc đã được xử lý nhưng sự gian lận tiếp tục lập những đỉnh mới và gần đây nhất là vụ sửa điểm thi ở Hà Giang và sửa bài thi gốc ở Sơn La ngay từ Hội đồng coi thi và chấm thi.Nó có nghiêm trọng không?Xin dẫn lời của Tiến sĩ Phạm Thị Ly trên báo Tuổi Trẻ cuối tuần: “Hà Giang không phải là hiện tượng đầu tiên. Có lẽ ít ai còn nhớ một chuyện gần tương tự đã xảy ra năm 2006 với Bạc Liêu. Hơn 1.300 trường hợp được nâng điểm, 74 người liên quan, trực tiếp môi giới, đưa nhận hối lộ với số tiền lên đến hàng trăm triệu đồng, trong đó ngành GD&ĐT có 38 cán bộ, giáo viên. Đây là thông tin từ kết quả điều tra của Công an tỉnh Bạc Liêu liên quan đến vụ nâng điểm, nhận hối lộ trong kỳ thi tốt nghiệp PTTH và bổ túc PTTH 2005 – 2006, tại Sở GD&ĐT tỉnh Bạc Liêu. Vụ việc xuất phát từ kết quả kỳ thi tốt nghiệp PTTH và bổ túc PTTH 2005–2006 của tỉnh Bạc Liêu quá thấp. Để có kết quả "bằng bạn, bằng anh" so với các tỉnh, thành trong khu vực, hai ông Nguyễn Văn Tấn và Ngô Đoàn Nguyễn, Giám đốc và Phó Giám đốc Sở GD&ĐT tỉnh, đã trực tiếp chỉ đạo nâng điểm cho 1.300 trường hợp, trong đó hệ THPT từ 57% lên 79%, hệ bổ túc từ 9% lên 50%. Trong 1.300 trường hợp, bình quân mỗi trường hợp nâng từ 5–7 điểm, có một số trường hợp nâng trên 20 điểm. Vì thế, dẫn đến chuyện nực cười: Có nhiều học sinh kết quả 6 bài thi chỉ đạt 5 đến 7 điểm, có bài thi không có điểm nào vẫn đậu tốt nghiệp. Ông Nguyễn Văn Tấn, ngoài việc chỉ đạo trực tiếp nâng điểm, còn thừa nhận đã gửi hội đồng chấm thi "giúp đỡ" nâng điểm 21 trường hợp là con em người thân trong gia đình và một số quan chức tỉnh để "lấy lòng".Tuy nhiên, ở thời điểm năm 2006, thông tin không có điều kiện lan rộng như hiện nay, cho nên vụ việc chìm vào quên lãng. Những tác hại do việc đó gây ra đã không được mổ xẻ phân tích và phục vụ cho việc cải thiện hệ thống. Vì thế khi vụ điểm thi bất thường trong kỳ thi THPT quốc gia năm nay và phổ điểm vô lý của Hà Giang diễn ra, người ta phải tự hỏi: còn bao nhiêu "Hà Giang" nữa chưa được phát hiện vì mức can thiệp vào điểm thi ít hơn nên không gây nghi ngờ? Hà Giang chỉ trở nên nổi bật là do mức độ, quy mô của nó, và đặc biệt do có sự vào cuộc của những bên có trách nhiệm, cho nên xã hội mới có bằng chứng cụ thể.Tăng chi phí và bất bình đẳng, giảm chất lượng giáo dục, xói mòn các chuẩn mực đạo đức, tất cả những tác hại này đã được nêu lên và không khó nhận biết.Còn một tác hại nghiêm trọng và lâu dài hơn, là phá hủy niềm tin và tạo ra tình trạng loạn chuẩn mực. Khi những em thực chất chỉ hai điểm cũng có thể vào các ĐH danh giá, và tiếp tục "quy trình" hối lộ để ra trường, thì tấm bằng ĐH không còn là biểu tượng của kiến thức và kỹ năng bậc cao nữa. Họ sẽ lại dùng tấm bằng này để lên cao hơn nữa, và ngồi vào những vị trí có thể quyết định số phận của những người có hiểu biết hơn, hay quyết định những vấn đề ảnh hưởng tới cả ngàn, cả triệu người, trong hoàn cảnh ấy xã hội sẽ đi về đâu, cũng không khó hình dung.Nhìn vào đó, người ta không tin vào tấm bằng đã đành, mà hơn thế, không tin ai, không tin cái gì nữa. Một xã hội thiếu lòng tin sẽ phải vận hành với một cái giá rất đắt. Nhìn lại kỳ thi vừa qua, có thể thấy nó đã được tổ chức với một quy trình chặt chẽ, và tất nhiên là tốn kém. Bộ không tin sở, sở không tin trường, trường không tin người coi thi/chấm thi, người coi thi không tin thí sinh. v.v. Bao nhiêu là thủ tục tầng tầng lớp lớp đã được đặt ra để chống gian lận. Thế mà con voi vẫn chui lọt lỗ kim. Còn ai muốn học hành tử tế nữa đây? Tưởng rằng thi trắc nghiệm, chấm bằng máy sẽ giảm được sự chủ quan vô tình/cố ý của con người và hạn chế tiêu cực, nhưng thực tế đã chứng minh rằng máy móc nào thì cũng do con người vận hành, và không thể triệt tiêu gian lận nếu cái cơ chế và động lực sinh ra gian lận chưa được giải quyết. Tốn chừng đó tiền tổ chức kỳ thi THPT quốc gia, với mục tiêu xét tốt nghiệp THPT chỉ để loại ra 2,43% thí sinh chưa đạt, và 97,57% thí sinh còn lại, nhất là những em điểm cao, cầm một bảng điểm nộp hồ sơ vào ĐH dưới ánh mắt nghi ngờ của các bên. Trong khi phương thức tuyển sinh ĐH ở Việt Nam vẫn chủ yếu dựa vào điểm số, thì giờ đây khi các trường không tin vào bảng điểm các em đem nộp, họ cũng không còn xoay trở kịp để xử lý vấn đề chất lượng đầu vào.Cả nước hướng về người thầy số 1 là bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.Chờ đợi mãi mới thấy thầy Nhạ xuất hiện trên đài truyền hình quốc gia VN.Điều mong chờ của thầy cô, thí sinh, phụ huynh trên cả nước đã bị tạt một gáo nước lạnh.Hóa ra quốc sư cũng như những người khác thôi.Ông Nhạ nói mình sẽ xử lý nghiêm những người vi phạm, thưa ông, nói thế quá thừa, đã dùng biện pháp hình sự thì phát hiện tội phạm tới đâu bắt tới đó, ý kiến của ông không có ý nghĩa gì.Cái mà mọi người chờ đợi chính là sự tự nhận trách nhiệm của người phải chịu trách nhiệm chính là bộ trưởng với vai trò người đứng đầu.Thế thì với tư cách công dân tôi muốn hỏi trách nhiệm của bộ trưởng Nhạ như thế nào đối với chúng tôi và bộ trưởng chịu trách nhiệm thế nào đối với Thủ tướng?Có mấy thầy cô nói rằng, mỗi lần thầy Nhạ đăng đàn là mỗi lần thầy nói ngược lại ý nguyện của thầy cô trong ngành giáo dục.Tỉ như vụ cô giáo phải đi tiếp khách, hầu rượu lao xao năm nào, giáo viên trông chờ tiếng nói “bảo vệ công đạo” của thủ trưởng thì thầy Nhạ lại lạnh nhạt nói rằng những nữ giáo viên đó không biết giữ mình, không biết từ chối.Bây giờ cũng vậy, công chúng trông chờ lời xin lỗi thì thấy Nhạ làm như mình vô can, đổ lỗi cho cấp dưới và còn răn đe “không được lợi dụng để gây hoang mang”.Thầy Nhạ, với vai trò bộ trưởng có vô can không?Năm 2015, 2016 kỳ thi THPT quốc gia được giao cho 12 cụm thi thuộc các trường đại học đã chứng mình được sự nghiêm túc cơ bản và rộng đường để các trường chủ động tuyển sinh thì bộ trưởng lại rút quyền đó của 12 cụm thi đại học và giao về cho địa phương.Từ đó nổ ra cuộc gian lận thi cử chưa từng có trong lịch sử mà chỉ kết quả ở Hà Giang và Sơn La đã thấy quá ê chề.Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo sẽ chịu trách nhiệm như thế nào với Thủ tướng, người kiên trì với mô hình chính phủ kiến tạo mà giáo dục được xem là cơ bổn.Hay khi có thông tin bộ trưởng “đạo văn”, toàn thể thầy cô, viên chức trong ngành giáo dục đều mong chờ thầy Nhạ lên tiếng, chỉ cần nói “không có” , “không đúng”, “không đạo văn” là đủ, là toàn ngành cảm thấy an tâm.Nhưng không, thầy Nhạ im lặng.Năng lực và nhân cách của bộ trưởng không chỉ là giải quyết khủng hoảng truyền thông bằng văn hóa đổ lỗi, bằng sự im lặng hay những phát biểu hô hào “nghiêm trị” chai lọ này nọ mà là thái độ của một người có giáo dục cơ bổn, dám nhận trách nhiệm cá nhân và nhận thức sâu sắc rằng hành vi, tư cách của mình là niềm tự hào của cộng đồng mình phụ trách hay là những cái lắc đầu ngao ngán.

Publicado por Hoang Linh em Quinta-feira, 26 de julho de 2018

Lem lẻm và đây đẩy

Trong vụ gian lận thi cử ở Hà Giang, một số người chê các vị lãnh đạo chủ trì ở đó là không có kĩ năng xử lý khủng hoảng, thậm chí còn “lấy giấy gói lửa”, hoặc “chữa cháy bằng xăng”. Thực ra, nói cho vuông: Vấn đề ở đây không phải là kỹ năng, mà chính là nhân cách!

Ở Hà Giang, trong số 114 thí sinh được sửa điểm có rất nhiều em là con cháu lãnh đạo tỉnh và các ngành và các huyện. Riêng ông Bí thư Tỉnh ủy Triệu Tài Vinh có ba “suất” được sửa điểm: Con gái và hai cháu ruột!

Rõ ràng, với tư cách là Bí thư Tỉnh ủy, ông Triệu Tài Vinh phải chịu trách nhiệm chính trị cao nhất khi để xảy ra vụ gian lận thi cử có “quy mô công nghiệp” này. Ông cũng phải chịu trách nhiệm, với vai trò là người đứng đầu khi để hàng loạt cán bộ dưới quyền vướng vào các hành vi phạm tội và sai trái. Đặc biệt, với tư cách cá nhân, là người làm cha, làm bác, ông phải chịu trách nhiệm về việc con và cháu ruột mình cũng được can thiệp nâng điểm. Cứ cho là ông không biết, không xin, không can thiệp, như ông nói, thì chí ít ông cũng đã “buông lỏng quản lý” với ngay chính gia đình mình. “Tề gia” không xong, thì cũng khó nói đến chuyện “trị quốc”.

Như vậy, theo logic thông thường để xử lý khủng hoảng, điều chí ít, là ông phải biết xin lỗi. Trước hết là xin lỗi con cháu ông, gia đình ông, vì ông mà con và cháu dính vào một vụ ô uế, có khả năng ám ảnh thanh danh chúng suốt đời. Sau đó, là ông phải xin lỗi Đảng bộ và nhân dân Hà Giang, nhất là các cháu học sinh của tỉnh nhà về sự yếu kém trong xây dựng đội ngũ cán bộ, buông lỏng về lãnh đạo và quản lý mà để xảy ra vụ gian lận động trời, ảnh hưởng rất xấu đến hình ảnh của quê hương. Ông phải xin lỗi Trung ương Đảng và Chính phủ, Bộ GD&ĐT vì đã lãnh đạo và quản lý kém trong kì thi vừa qua. Cuối cùng, ông cũng phải xin lỗi nhân dân cả nước vì đã làm phiền lòng họ, vì đã phụ lòng quan tâm và tình cảm của nhân dân cả nước lâu nay đối với mảnh đất “Hà Giang mến yêu”, như lời một bài hát rất thân quen.

Thế nhưng, ngược lại, ông đã làm gì? Ông chỉ đạo UBND tỉnh ra văn bản yêu cầu cán bộ và nhân dân toàn tỉnh phải “tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Tỉnh ủy và UBND”. Chưa đủ, ông đích danh kí văn bản yêu cầu cán bộ và nhân dân phải cảnh giác với “bọn xấu và thế lực thù địch” lợi dụng, xuyên tạc…Điều kì lạ hơn là trả lời phỏng vấn, ông đề nghị Bộ GD&ĐT phải rút kinh nghiệm! Đặc biệt, với việc con gái và hai đứa cháu ruột được nâng điểm, ông một mực chối đây đẩy: Không biết, không chỉ đạo, không xin. Thậm chí ông còn lớn tiếng ca ngợi con gái ông học giỏi và yêu cầu báo chí tìm hiểu kĩ hơn để “minh oan cho cháu”. Ông còn mập mờ nói đến một “âm mưu”, là có kẻ lợi dụng “gắp điểm bỏ tay người” như mạng xã hội mai mỉa. Cách trả lời này không lạ, vì mới năm ngoái đây thôi, trả lời báo chí về việc gia đình ông có tới tám người thân là quan chức ở tỉnh, ông cũng lem lẻm và đây đẩy, rằng tất cả đúng quy trình, rằng ông không can thiệp…

Tất nhiên, ngay cả những người ngây thơ nhất cũng không thể tin ông nói. Bởi vậy ông càng nói dư luận càng bất bình và phản đối.

Làm lãnh đạo cốt ở uy tín. Trong đó, tín là gốc của uy. Cứ lem lẻm và đây đẩy như thế, liệu ông có còn tín, còn uy? Rất tiếc, ở nước ta, cỡ cán bộ có hàm cấp tương đương và cũng “lem lẻm và đây đẩy” như ông Vinh, chỉ tính riêng số đã lộ sáng trên truyền thông cũng không phải là ít.

Trong lý thuyết truyền thông để xử lý khủng hoảng có khi người ta phải cho “nổ cầu chì”. Để xem trong vụ gian lận thi cử động trời này những chiếc “cầu chì” nào sẽ nổ?

PHẠM XUÂN CẦN/LAO ĐỘNG NGHỆ AN

NO COMMENTS