Thầy ta trên đường…

0
185
Nhân ngày 20/11, xin có vài câu chuyện nhỏ về những “người Thầy”. Ở đây tôi xin phép gọi bất cứ ai cho ta một bài học nào đó để thành nhân là “Thầy”, chứ không đơn thuần là “Thầy” theo nghĩa người đi gieo chữ.
Sách Tàu có câu: “Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sư yên”. Diễn nôm ra là cứ lơn tơn, tụm năm tụm ba, dung dăng dung dẻ trên lộ thế nào trong đám cũng có đứa là Thầy ta. Câu này hay lắm đó đa, tôi đi đường nhiều khi ăn may, cũng gặp thầy lúc đi đường. Có điều thời buổi này, ai mà còn đi bộ chung với nhau trên đoạn đường dài?
Muốn đi chung vài ki lô mếch mà có trên 2 người thì chỉ có nước đi taxi, Grab hoặc Uber. Mà thiệt, tôi đã gặp “ngã sư” trong lúc ngồi taxi/Grab/Uber đi làm hoặc đi công việc. Hay một điều là Ngã sư dạy cho tôi vài bài cho tôi lúc đi đường lại là cánh tài xế trong lúc đang ôm vô lăng, bẻ vành lái kiếm cơm mới ghê chớ.
1. Xui mẹ gì ông!
Dạo 200x (x>5), việc nhiều lắm, tôi ra đồng từ sớm, đến tối mịt mới về. Làm nhiều, đuối sức, tôi không dám tự đi xe, phải gọi taxi đi làm. Sợ trễ giờ, nên tôi bắt mối luôn với một taxi có cặp tài xế tên Đăng và Việt chia ca để chạy.
Trong hai người, tôi ấn tượng nhiều với Đăng vì cậu em này còn trẻ nhưng tính thẳng thắn và rất chín chắn trong suy nghĩ.
Vài ba tháng, Đăng lại nghỉ chạy xe đi thăm ông chú còn trẻ, đang ngồi tù. Theo lời Đăng kể, ông chú này cũng chẳng phải nghèo, nhưng tham, nên nghe lời bạn bè, đi buôn tiền giả, thế là xộ khám! Đăng lên thăm nuôi, ông chú than với thằng cháu: “Tao xui thôi chứ ngoài kia ối thằng làm như tao mà vẫn trót lọt, có sao đâu!” Thằng cháu trực tính phang luôn: “Xui mẹ gì ông! Ông làm sai bị bắt đi tù là phải đạo rồi, ở đó mà than!”
Hơn chục năm không gặp lại Đăng, mỗi lần nghĩ về cậu em này, tôi nhớ như in vẻ mặt lạnh tanh của cậu trai xứ Bắc tha phương kiếm cơm, buông từng chữ gọn lỏn: “Xui mẹ gì ông!” Tôi nể Đăng vì sự rạch ròi phải trái, trắng đen trong suy nghĩ của cậu trai trẻ.
Bước chân ra đời, tôi gặp nhiều người, trẻ có, già có, khi làm điều gì sai trái, bị bắt quả tang và phải trả giá cho điều mình làm, họ thường đổ cho là do vận hạn xui xẻo. Sau này, họ thường buông một câu thời thượng: “Đen thôi, chứ đỏ thì quên đi!” Mỗi lúc gặp loại người này, tôi cứ có cảm giác có điều gì sai sai khi nghe họ than xui xẻo, nhưng tôi không biết cách gọi tên vấn đề của họ ra như Đăng đã làm .
Đời cần những người như Đăng để quăng vào mặt những người biết sai mà vẫn làm cái câu: “Xui mẹ gì mày!” Làm sai thì phải trả giá thế thôi!
2. Thấy mình may mắn
Cách đây 2 năm, tôi gọi Grab để ra phi trường Tân Sơn Nhất lúc khuya. Nói chuyện qua lại, biết cậu tài xế trẻ nhà ở tận Củ Chi, tôi buột miệng: “Em vất vả ghê, làm xong, chạy từ đây về lại Củ Chi xa quá!” Và đây là cách cậu ta trả lời làm tôi nhớ mãi!
Tài xế Grab: Em không thích mình vất vả đâu chị. Em còn trẻ, có công ăn việc làm để nuôi thân và gia đình là em vui rồi. Nhiều người già cả, ốm đau, tàn tật mà vẫn phải kiếm cơm nuôi thân, họ mới là người vất vả. Em thấy mình có ít nhất là 2 điều may mắn: 1. Em sanh ra lành lặn 2. Em sống trong thời bình, không lo mất mạng vì chiến tranh. Vậy thì còn có mỗi việc chăm chỉ làm ăn thôi, sao em lại không làm được!
Nghe xong những lời này, tôi chỉ biết khen cậu ta chín chắn và giỏi quá! Tôi khen thực lòng vì tôi có hai người bạn rất giỏi, nhưng lúc nào họ cũng cư xử cứ như thể những điều bất hạnh của cả thế giới chỉ nhắm vào mỗi họ mà đổ sập xuống. Nhiều lúc, tôi cũng nhắc bạn rằng ông Trời cho bạn trí tuệ, khả năng hơn người, sao bạn vẫn không vừa lòng? Còn khổ đau, bất hạnh ư? Chắc chẳng ai có thể đong đếm xem ai nhiều ai ít. Người có nhiều bất hạnh chắc là người kể nó ra, còn người ít khổ đau chắc là người câm nín, giữ nó cho riêng mình!
Bài học từ chuyến xe Grab tối khuya hôm đó mà tôi nhận được là: phải biết ơn cuộc đời vì những điều mình đang có. Thực ra chúng ta có rất nhiều nhưng lại hay than vãn. Đừng để khi không còn, mới nhận ra mình đã từng sở hữu điều gì đó thật quý giá!
Túm lại, bất cứ ai mà ta có duyên gặp trong đời đều có thể cho ta một bài học gì đó. Cũng có khi, chính ta lại là “Thầy” của ai đó khi vô tình va vào họ. Vậy thì hãy cứ “đồng hành”, thế nào ta cũng sẽ bắt gặp “ngã sư” ở đâu đó!
UYEN VY NGUYEN

NO COMMENTS