Tội ác không có điểm dừng?…

0
272

TỘI ÁC KHÔNG CÓ ĐIỂM DỪNG?

Tối nay, Việt Nam thắng Philipines, tôi thật vui và “hả hê” vì trước khi trái bóng lăn, đã dám nói đại tỉ số mình thắng 2-1. Ông bạn cùng nhà cười ha hả vì “chiên gia” bóng đá đoán mò mà gặp hên quá.Xong trận, tôi an tâm bật máy lên, bỗng như bị đứng hình, hết cười nổi, thiệt sự là “người đang bay bổng chuyển qua bàng hoàng”.

Ngoài đường thiên hạ đi bão hò reo (lại như thắng World Cup nữa) mà tôi cứ tê buốt cả đầu vì cái câu chuyện điên khùng, kinh khủng vừa xảy ra hôm nay. Chừng như tội ác không có điểm dừng, nó cứ sẵn trớn mà lao tới, không biết sẽ còn đi tới đâu nữa. Chuyện cô chủ nhiệm buộc học trò tát bạn đã gây phẩn nộ, cả xã hội đòi xử lý để ngăn lây lan. Nay vừa thấy tin mới, ngày 2/12 này…

23 đứa nhỏ lớp 6 (11 tuổi) học trò của trường THCS Duy Ninh (huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình), sau khi bị “tự nguyện cưỡng bức” tát bạn 10 cái theo lịnh cô chủ nhiệm đến nạn nhân phải nhập viện, lại vừa phải trả lời một “phiếu điều tra” mất dạy nhất trên đời, do ban giám hiệu (đành phải nói là mất dạy, nếu không thì dùng từ gì, bỉ ổi? đê tiện?) yêu cầu, để họ báo cáo lên cấp trên.

Phiếu gồm 19 câu hỏi “thiên tài” sau:

1. Cô T quy định phạt tát thời gian nào?
2. Bạn N bị tát vào thời gian nào?
3. Khi tát bạn N cô T có mặt ở lớp không?
4. Em tát vào mặt bạn N bao nhiêu cái?
5. Em tát vào bạn N mạnh hay nhẹ?
6. Bạn N có nói tục không?
7. Khi tát bạn N có khóc không?
8. Sau khi tát má bạn N có đỏ không?
9. Cô T vào đã tát được mấy bạn?
10. Cô T có bắt tát nhẹ phải tát mạnh không?
12. Cô T tát bạn N mấy cái?
13. Sau khi tát bạn N có bị chảy máu không?
14. Sau khi tát bạn N cả lớp có sợ hãi bật khóc không?
15. Trước khi tát bạn N cô T có ra lệnh tát phạt mấy bạn?
16. Khi tát bạn N cô T ra lệnh hay tự ý?
17. Cô T có phải là người cuối cùng tát bạn N không?
18. Cô T đứng cùng chiều hay ngược chiều bạn N?
19. Sau khi tát bạn N có ở lại học không?

Sau đó, trường nộp báo cáo lãnh đạo. Có thể tóm lược như sau: Với điều tra 3 mức (nghe rất quen?): tát nhẹ, tát vừa, tát mạnh thì tổng hợp 23 câu trả lời là: 13 em tát nhẹ, 8 em tất vừa, 2 em tát mạnh (chưa tới 10% mà?); cô không ra lệnh ai tát nhẹ thì bị tát; Bạn N không bị chảy máu; Cô có tát bạn N 1 cái và không phải người tát cuối cùng; không có bạn nào sợ hãi và khóc; bạn N vẫn ở lại học đến cuối buổi học; bạn N vào viện điều trị chứ không phải cấp cứu.

Thế đấy, cả xã hội hãy đứng dây, khoanh tay xin lỗi lãnh đạo nhà trường đi! Giấy trắng mực đen, tất cả người trong cuộc nói đấy chứ có phải chúng tôi tự bảo vệ và bao biện cho nhau đâu?

Thật người viết tiểu thuyết có đại tài hư cấu cũng không nghĩ ra được cái trò bao biện rất hiện đại (khảo sát khách quan bằng phiếu do “người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan” tự trả lời).

Tội “khủng bố” 23 đứa nhỏ, buộc chúng phải tát bạn mình để tự bảo vệ mình, thật quá là mọi rợ và đã sĩ nhục điều cao đẹp, lý tưởng đạo đức mà nhà trường phải dạy (và khắc sâu trong tâm trì để hình thành nhân cách) cho trẻ. Làm cha mẹ cho con đến trường để chúng trơ mắt nhìn cô giáo chỉ đạo cả lớp đánh bạn, rồi mỗi đứa phải tự bảo vệ mình bằng cách nhục hình bạn, giờ tiếp tục tự bảo vệ mình bằng cách dối trá?

Tôi tin tội ác đó sẽ hằn sâu trong tâm trí những đứa nhỏ học trò vô tội và ai biết nó sẽ đau đớn, khinh bỉ thầy cô giáo cỡ nào về cách ép nó nói dối để người lớn bảo vệ nhau? Đừng hi vọng bọn nhỏ còn nhỏ lắm, ngu khờ lắm, chưa hiểu biết gì về tôi lỗi khủng khiếp, và đông cơ đê tiện của người lớn. Trong xã hội thông tin ngày nay, chúng biết hết và chúng đang tìm cách “đối phó” để đừng bị tát, bị đuổi học thôi, tôi tin như vậy. Rất nhiều cháu nhỏ trong xóm nhà tôi, khi nhìn bố mẹ cải vả, dằn hắt nhau đã bật ra hàng loạt câu hỏi đáng kinh ngạc về những thói tật “bất ổn” của người lớn.

Tại sao ra nông nỗi này? Cha mẹ cho con đến trường, có yên tâm để con mình bị “khủng bố” như vậy? Để học tát bạn và nói dối theo dạy dỗ của cô thầy?

Phải chăng khi mà thói đạo văn lấy bằng cấp giả, tự phong chức cho mình vẫn cứ đức cao vọng trọng, thăng tiến bình thường thì với những người quản lý và giáo chức ở những ngôi trường nhỏ các huyện hẻo lánh xa xôi, việc thi hành biện pháp vô luận vô pháp với bọn học trò nhỏ (yếu thế, cô thế, không có gì để tự bảo vệ) đâu dễ có điểm dừng?

VŨ KIM HẠNH

Hãy thức tỉnh. Hãy thay đổi.

Tội ác của ngành giáo dục vẫn chưa dừng lại và ngày càng nhiều hơn, ngày càng tàn độc hơn.

Giáo viên ép học sinh tát bạn 230 cái rồi bị lấy “lời khai”. Thầy thẳng tay đánh trò. Học trò bị bắt phải uống nước giặt giẻ lau bảng. Cô giáo mầm non dìm đầu trẻ vào thùng nước. Trẻ mầm non bị cột dây “xích” cổ vào cửa sổ…

Chúng đang huỷ hoại thân thể, tâm hồn và cả trí tuệ của không biết bao nhiêu đứa trẻ. Chúng đang huỷ hoại tương lai của cả dân tộc này. Chúng là một tập đoàn tội phạm.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nền giáo dục mục ruỗng tận cùng này là một nền giáo dục tuyệt vọng.

Tuyệt vọng từ giáo dục nhà trường về đến giáo dục gia đình.

Tôi không biết đã có bao nhiêu người trong số những người lớn chúng ta thấy bị sốc, thấy như chính mình đang nhận 230 cái tát đau đớn đến tột cùng từ những bàn tay non nớt ấy?

Tôi không biết đã có bao nhiêu người trong chúng ta đã thức tỉnh từ hồi chuông báo động ấy?

Tại sao các con lại tát bạn? Tại sao các con không nhận thức được hành động đó là vô cùng sai trái? Tại sao biết là sai trái lại im lặng mà không biết phản biện? Tại sao biết là sai trái lại vẫn thực hiện mệnh lệnh như những cái máy mà không nhất loạt phản kháng?

Tại sao?

Và còn rất nhiều những câu hỏi tại sao nữa.

Các anh chị và tôi – chúng ta có trách nhiệm phải trả lời những câu hỏi ấy.

➥ MV “Cây xương rồng mạnh mẽ” của Phạm Quỳnh Anh

Những đứa trẻ có nếp tư duy cứ người lớn nói gì cũng làm theo, dù là điều sai trái, là sản phẩm của một quá trình giáo dục thất bại. Quá trình giáo dục ấy có lỗi của nhà trường, gia đình và cả xã hội.

Phải có ai đó chịu trách nhiệm cho tất cả những điều này, đúng không? Chúng ta phải làm gì đó, đúng không? Chúng ta có thể thay đổi, đúng không?

Đã đến lúc phải thức tỉnh rồi. Đã đến lúc mỗi người phải nhận lãnh trách nhiệm về mình, nghĩa vụ của mình.

Đã đến lúc phải đập bỏ những tàn tích tư duy lạc hậu, cũ kĩ, lối tư duy giáo dục con cái trở thành những đứa trẻ chỉ biết phục tùng mà không được thể hiện chính kiến, không được sống với nhận thức mình là một con người độc lập.

Bi kịch của đất nước này là những thế hệ nối tiếp thế hệ người lớn chúng ta đã yếu hèn và nhu nhược, đã nghĩ giống nhau, sống kém cỏi và tầm thường như nhau, sống quỳ gối và cúi đầu, sống câm nín như một đàn cừu chứ không phải con người.

Khi xem MV ca nhạc của một phụ nữ trẻ như ca sĩ Phạm Quỳnh Anh, tôi tin rằng, chúng ta có thể thay đổi bằng chính giáo dục gia đình và xã hội. Chúng ta có thể làm được. Và chúng ta chắc chắn sẽ thành công.

Cha và mẹ, với tình yêu và tri thức, với sự tự tin và can đảm, hoàn toàn có thể giúp con trở thành đứa trẻ có tư duy độc lập, những đứa trẻ biết nhận thức đúng sai, những đứa trẻ không ỉ lại và dựa dẫm, những đứa trẻ dám đối diện với khó khăn, trở ngại và vượt qua nó, những đứa trẻ sẽ tự đứng lên sau vấp ngã.

Cha mẹ hãy can đảm, cha mẹ phải thay đổi để nuôi con tự tin, để giúp con bước vào đời ngạo nghễ. Bởi vì, các con sinh ra làm người và có quyền được hướng dẫn làm người, được sống là một con người.

Nếu giáo dục nhà trường là nỗi tuyệt vọng, thì giáo dục gia đình và xã hội thắp lên niềm hi vọng.

Chúng ta có thể làm được điều đó vì không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của cha mẹ dành cho con mình. Chúng ta có thể làm được vì có ai lại không xót thương cho số phận của đất nước này?

Một thế hệ những đứa trẻ tư duy khác biệt, biết bày tỏ chính kiến, dám phản biện điều những điều bất công vô lý, kiên quyết phản kháng những hành động vô pháp vô luân, sẽ là hi vọng của dân tộc đã quá khốn khổ này.

BẠCH HOÀN

NO COMMENTS