Tôi cũng khóc, nhưng…

0
44

CHUYỆN “ĐỘNG TRỜI” Ở THỤY ĐIỂN

10 năm trước ở Gävle miền trung Thụy Điển đã xảy ra một chuyện… động trời: Bé gái 10 tuổi đã phải sống trong… nhà trên xe ô tô với bố gần 6 tháng vì bố mẹ nó bỏ nhau, bố nó không có nhà. Nó vẫn đi học và dấu mọi người chuyện đó.

Một đứa bạn tình cờ phát hiện ra và mách cô giáo.

Ôi, thật tồi tệ! Đứa bé 10 tuổi phải sống trong nhà xe chật chội gần 6 tháng? Chính quyền, thầy cô giáo không biết? Chuyện thật… kinh khủng!

Báo đăng tải ầm ỹ làm dân Thụy Điển phẫn nộ. Tại sao một đứa trẻ lại phải bị ảnh hưởng bởi sai lầm của người lớn? Tại sao chính quyền thành phố, nhà trường không quan tâm đến công dân, học sinh của mình?

Hàng ngàn gia đình đã xin nhận cô bé về để chăm sóc. Nhưng nó quyết định ở nơi chăm sóc trẻ em của thành phố cho gần trường và có thể thăm bố nó hàng tuần.

Thị trưởng phải xin lỗi dân chúng, Trưởng phụ trách về xã hội ở thành phố xin từ chức, Hiệu trưởng cũng xin từ chức vì sự việc “khó có thể tha thứ”. Bao người dân Thụy Điển đã khóc thương cô bé.

Tôi cũng khóc… nhưng không phải khóc thương cho cô bé (sorry em nhé!) mà tôi khóc cho quê hương tôi – đất nước tôi, nơi có hàng triệu đứa bé đang sống với hoàn cảnh thiếu thốn và nhiều hoàn cảnh éo le khác mà chẳng được chính quyền quan tâm.

SƯU TẦM

NO COMMENTS