Từ Vũ nhôm nhìn ra các Đinh La Thăng…

0
123

TỪ VŨ NHÔM NHÌN RA CÁC ĐINH LA THĂNG

Chỉ 13 ngày?…
Vũ “nhôm” – ông là ai?

Đến bây giờ thì mới huỵch toẹt ra việc chính quyền Đà Nẵng đã có nhiều sai phạm trong việc thực hiện 9 dự án và bán 31 căn nhà thuộc sở hữu nhà nước. Hầu hết các dự án và các căn nhà đó đều vào tay Vũ Nhôm.

Riêng với 31 căn nhà đều bán với giá rẻ bèo vì cố tình không thông qua đấu giá.

Mới đây nhất là căn nhà “kim cương” 16 Bạch Đằng với diện tích gần 1.800 m2 vào năm 2014 định bán đấu giá với mức khởi điểm 83,3 tỉ đồng, nhưng sau đó Đà Nẵng lại đột ngột thay đổi chủ trương, cho công ty của Vũ Nhôm thuê 50 năm với giá 45 tỉ đồng. Chỉ so với mức giá khởi điểm, thành phố đã tự làm thiệt hại gần 40 tỷ đồng, còn so với giá thị trường đất đường Bạch Đằng vào nắm 2015 (khoảng 100 triệu đ/ m2 x 1.800 m2 = 180 tỉ đồng) thì thiệt hại còn lớn hơn gấp bội lần.

Rồi khu đất cuối đường Phạm Văn Đồng, năm 2006, thành phố bán 84 tỉ đồng, đến năm 2008 qua tay Vũ Nhôm bán lại cho ông Quan nào đó đến 581,5 tỉ đồng, hưởng chênh lệch trên 495 tỉ đồng.

Với 29 căn nhà “vàng” còn lại, bình quân thành phố thiệt hại ở mức thấp nhất là 30 tỷ đ/căn thì cũng mất thêm 900 tỉ đồng nữa.

Chưa tính đến 9 dự án, chỉ với các phi vụ bán chỉ định không qua đấu thầu 31 căn nhà cho Vũ Nhôm, các đời lãnh đạo Đà Nẵng đã tự làm thiệt hại tài sản nhà nước hòm hòm thấp nhất cũng lên cả 1.000 tỉ đồng.

Chuyện sai trái tày đình nầy kéo dài qua năm đời chủ tịch thành phố Đà Nẵng và bao trùm lên tất cả là ông bí thư quá cố Nguyễn Bá Thanh.

Ông chủ tịch Nguyễn Bá Thanh chịu trách nhiệm căn nhà 11 Phạm Hồng Thái bán vào năm 2001.

Ông chủ tịch Hoàng Tuấn Anh chịu trách nhiệm việc bán 6 căn nhà bao gồm: 158 Bạch Đằng (2006); 354 Hùng Vương (2004); 82 Trần Quốc Toản (2004); 81 Hùng Vương (2004); 32 Lê Hồng Phong (2004); 89 Hùng Vương (2004).

Ông chủ tịch Trần Văn Minh chịu trách nhiệm việc bán 19 căn nhà: 20 Bạch Đằng (2009); 07 Bạch Đằng (2009); 100 Bạch Đằng (2010); 57 Lê Duẩn (2010); 17 Lê Duẩn (2006); 45 Nguyễn Thái Học (2007); 47 Nguyễn Thái Học (2010); 49 Nguyễn Thái Học (2007); 86 Bạch Đằng (chủ cũ) (2007); 02 Hải Phòng (2010); 22 Cô Giang (2007); 106 Trần Phú (2008); 37 Pasteur (2010); 39 Pasteur (2011); 319 Lê Duẩn (2010); 36 Bạch Đằng (2007); 38 Bạch Đằng (2008); 38 Bạch Đằng mở rộng (2009); 34 Hoàng Văn Thụ (2009), chưa kể loạt các dự án khác.

Cặp BT Trần Thọ và CT Văn Hữu Chiến chịu trách nhiệm việc bán các căn nhà: 73 Nguyễn Thái Học (2011); 121 Phan Châu Trinh (2012); 16 Bạch Đằng (2015); 318 Lê Duẩn (2014) và dự án khu đất tại đường 2/9 – Phan Thành Tài đường quy hoạch (năm 2012).

Từ 2015, cặp Nguyễn Xuân Anh và Huỳnh Đức Thơ mới vừa nhận chức cũng đã chịu trách nhiệm bán nhà công sản 107 Hoàng Hoa Thám (2016) và dự án khu dịch vụ du lịch nhà hàng – cà phê – bar và bến du thuyền (2015).

Sai phạm tày đình như vậy diễn ra công khai giữa thiên thanh bạch nhật kéo dài trong 15 năm, nhưng không ai biết đến. Các tổ chức ngốn bạc tỷ của dân từ trung ương như quốc hội, chính phủ, kiểm tra đảng, ban nội chính, bộ tài nguyên môi trường, bộ xây dựng, bộ KHĐT, bộ công an, thanh tra chính phủ… đến các tổ chức địa phương như thành ủy, ủy ban, hội đồng nhân dân, đoàn thể, báo chí… đều lặng như tờ.

Qua đó cho thấy bộ máy nhà nước của chế độ nầy lập ra vô cùng cồng kềnh với hàng loạt các tổ chức và ban bệ nghe to lớn và oai phong lắm, nhưng chẳng có một chút hiệu quả nào. Tất cả những thứ tưởng như ghê gớm đó đều dễ dàng bị vô hiệu hóa bởi một cá nhân: ông Nguyễn Bá Thanh, và một cá nhân bé nhỏ tép riu khác: Vũ Nhôm

Rất là khôi hài, ngay vào thời điểm đó ông Thanh lại được ông TBT Nguyễn Phú Trọng vời ra trung ương làm trưởng ban nội chính để tổng tấn công truy quét tham nhũng.

Bây giờ thì mọi chuyện đã rõ, các đời lãnh đạo Đà Nẵng đều có dấu hiệu cố ý làm trái trong các phi vụ bán rẻ 31 căn nhà cho Vũ Nhôm gây thất thoát lên cả nghìn tỉ đồng, còn hơn vụ thất thoát 800 tỉ đồng của Đinh La Thăng đầu tư vào Ocean bank.

Đinh La Thăng dầu khí đã bị truy tố về tội cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, vậy khi nào thì khởi tố các ngài “Đinh La Thăng” Đà Nẵng?

Không dừng lại ở Đà Nẵng, ”tép riu” Vũ Nhôm còn vươn các phi vụ làm ăn vào tận Sài Gòn. Một số công ty của anh ta có trụ sở ở trung tâm SG, vốn của anh ta có mặt ở Seaprodex, ở ngân hàng Đông Á, Saigon bank…

Trên mạng xã hội từ lâu đã xuất hiện các bản chụp được cho là công văn tuyệt mật của bộ công an gởi cho lãnh đạo TPHCM và các ban ngành, tạo ưu tiên mua bán cổ phần cho các doanh nghiệp được gọi là công ty “bình phong” mà Vũ Nhôm chủ sở hữu. Mạng xã hội cũng lưu hành một số bức ảnh có mặt Vũ Nhôm thân thiết bên cạnh một vài vị tướng của bộ công an. Và quan trọng, Vũ Nhôm đã được xác nhận (bởi bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa) là thượng tá an ninh của bộ công an.

Qua đó dư luận cho rằng, trong câu chuyện Vũ Nhôm, khởi nghiệp là từ ông Nguyễn Bá Thanh, nhưng ngang dọc tung hoành như ngày nay là có trách nhiệm của bộ công an. Đừng nói các ông Trần Đại Quang, Tô Lâm không hay biết gì về Vũ Nhôm.

Vì vậy, việc biến mất Vũ Nhôm ngay trước khi bị bắt là mong muốn của khá nhiều người.

Không chỉ ở Đà Nẵng, các “Đinh La Thăng” đang có ở khắp các địa phương và ban ngành, những “Vũ Nhôm” cũng có mặt tương ứng đều khắp, và tất cả họ đang được tung hô ca ngợi, hoặc đang lớn tiếng dạy dỗ đạo đức, hô hào chống tham nhũng ở đâu đó.

Đó là sản phẩm tất yếu của giai đoạn cộng sản làm kinh tế thị trường.

HUỲNH NGỌC CHÊNH

CHUYỆN VŨ NHÔM

Tin khám xét nhà và truy bắt Vũ Nhôm làm nhiều người dân Đà Nẵng hả hê, dĩ nhiên là trừ những quan chức, nhà báo…có quan hệ mật thiết với anh ta.

Tôi cũng rất hả hê. Hả hê vì cảm giác chung chung “mầy cấu kết với chính quyền làm giàu lên nhanh quá nên tao căm ghét”, bắt mầy là đúng rồi.

Tuy nhiên, ngồi ngẫm nghĩ kỹ lại thì nên bắt Vũ Nhôm vì tội gì?

Vì tội môi giới cho Đà Nẵng bán hàng loạt dự án nhà đất ư? Bên có nhu cầu bán, bên có nhu cầu mua, anh ta chỉ kết nối hai bên lại với nhau để kiếm hoa hồng thì chẳng có tội gì cả. Còn chuyện mua bán đúng sai là trách nhiệm của lãnh đạo ĐN và của bên mua.

Vì tội mua 31 căn nhà “vàng” không qua đấu thầu, hàm ý là có thể mua với giá bèo, ư? Cái nầy cũng trách nhiệm của lãnh đạo thành phố chứ không phải của Vũ. Nếu bắt Vũ tội nầy thì có thể bắt gần hết các đại gia nhà đất đang phất nhanh lên như Vincom, sungroup, Mường Thanh…Các vị ấy không thèm mua vài căn nhà mà mua đến vài chục ha đất vàng giữa trung tâm các thành phố lớn nhất nước.

Tuy vậy, chỗ nầy có thể nghi ngờ Vũ nhôm đã hối lộ cho các quan chức lãnh đạo thành phố để mua được nhiều nhà sở hữu nhà nước giá bèo. Nhưng để bắt tội anh ta thì phải có bằng chứng đưa hối lộ và nhận hối lộ. Đưa hối lộ thì dứt khoát anh ta không tự khai ra rồi, chỉ mong ở chỗ người nhận hối lộ ra “tự thú” khai báo. Lãnh đạo liên quan chuyện mua bán nhà thời đó có ông Nguyễn Bá Thanh đã qua đời, bây giờ chỉ hy vọng vào chỗ ông Trần Văn Minh, Văn Hữu Chiến … thành thật khai báo.

Bó tay. Với pháp luật cà giờn của VN thôi, chứ pháp luật bọn tư bản như Mỹ, Nhật thì quá dễ. Truy nguồn tiền mua 31 căn nhà ở đâu ra thì bắt tội Vũ Nhôm không khó chút nào. Có khi lại truy ra 31 căn nhà trên chưa chắc thực sự Vũ Nhôm làm chủ. Ngôi biệt thự L09 với trên 12 ngàn mét vuông trên Sơn Trà là một ví dụ điển hình.

Mà truy từ nguồn gốc tài chính để bắt tội thì hàng loạt quan chức và đại gia VN vào tù chứ không riêng gì Vũ. Quan chức thì không dễ khai tiền đó do buôn chổi đót hay nuôi heo mà có, còn đại gia nói do kinh doanh thì phải chứng minh tiền nộp thuế tương ứng với tài sản phát sinh.

Nghi ngờ, căm ghét Vũ Nhôm thì nhiều, nhưng để tìm ra tội bắt anh ta không phải dễ.

Tuy nhiên vẫn bắt được anh ta. Bắt không phải vì tội liên quan đến các phi vụ làm ăn của anh ta như kể trên mà vì một cái tội đâu từ trên trời rơi xuống mà chỉ có trời mới biết, tội ” cố ý làm lộ bí mật nhà nước”- lệnh truy nã của bộ công an nói thế.

À thì tin đồn trên mạng xã hội anh ta là cấp tá an ninh là đúng sự thật. Ông bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa cũng vừa xác nhận điều nầy trước ngày Vũ Nhôm trốn thoát. Ông Nghĩa còn nói chính xác cấp bậc anh ta là thượng tá, ghê thế. Tin đồn trên mạng nhiều lúc đúng sự thật đến như vậy nên dân tin vào mạng xã hội hơn tin vào báo đảng cũng có lý của nó.

Chỉ có thượng tá an ninh thì mới có bí mật quốc gia để tiết lộ chứ doanh nhân thì lấy gì mà tiết lộ. À quên, doanh nhân cũng có đấy, đó là đã hối lộ hay ăn chia với quan chức lãnh đạo nào. Cái đó cũng là bí mật quốc gia cần giữ kín bưng chứ không giỡn chơi đâu.

Không biết cái “bí mật quốc gia” mà Vũ Nhôm cố tình tiết lộ là cái bí mật gì? Có bí mật bằng cái kế hoạch bí mật bắt anh ta mà vẫn bị lộ ra để anh ta trốn thoát?

Có dư luận nghi ngờ anh ta chẳng trốn thoát vì báo chí đảng có nhắc đến từ “Mafia” khi viết về các vụ việc liên quan đến anh ta. Dư luận cũng nghi ngờ anh ta có là thượng tá an ninh thật đội lốt doanh nhân để “trinh sát” hay chỉ là núp bóng an ninh trong quan hệ kiểu mafia để dễ làm ăn.

Nghe nói mafia có luật im lặng. Mà chỉ có người chết mới im lặng vĩnh viễn…

Câu chuyện về thân phận cuộc đời Vũ Nhôm cũng là câu chuyện thú vị. Từ một anh thợ làm nhôm nhà nghèo mà vươn lên đến mức như hiện nay, đến mức việc bắt anh ta cũng làm xao động cả xã hội.

Nhà văn, nhà báo nào thân thiết với anh ta nên chăng tìm hiểu viết một cuốn sách về anh ta. Tuy là chuyện riêng về thân phận của anh ta, nhưng sẽ phản ảnh hết các mối quan hệ phức tạp, bát nháo trong một giai đoạn lịch sử VN, giai đoạn cộng sản làm kinh tế thị trường.

HUỲNH NGỌC CHÊNH

PHÁT NGÁN…

Tôi chán phát ngấy tất cả những bài viết về Xuân Anh – Vũ Nhôm – Huỳnh Thơ bởi chẳng bài hay nhà báo nào nói đúng và trúng cả. “Nữ người hùng” hóa ra cũng chỉ là phường múa bút phục vụ lợi ích của ai hay nhóm nào đó. Một tỉnh mà bí thư, chủ tịch, chủ doanh nghiệp cũng chả khác gì hình ảnh của nhiều nơi khác, công quyền mà cứ như thể chốn chợ búa, loạn.

Tỉnh nào cũng có vài ba chủ doanh nghiệp như Vũ, tỉnh nào cũng có cả lãnh đạo hay doanh nghiệp là em hay đệ tử của ai và những ai đó, chặt chân rết cũng là cách triệt hạ nhau ngàn đời. Dân chẳng được gì khi hệ thống này không bao giờ được cải thiện bởi những cá nhân, vì cá nhân không được đứng trên tổ chức, cá nhân liêm khiết được cho là chỉ có mỗi bác Cả với vài ba người.

Đêm Noel cũng là Sunday, mấy tuần gần đây Sunday đều có các trận siêu kinh điển, mấy Sunday trước là bắt nhốt hay kỷ luật, Sunday nay là bổ nhiệm, Sunday tuần sau không biết là gì.

Thôi thì Noel là của giới trẻ, các bạn hãy xoạc nhau thoải mái vì đằng nào thì biết đâu đấy, có mấy thanh củi cũng bị xả vào toilet, coi như đất nước đỡ đi vài sự thê thảm.

HẢI LÊ

NO COMMENTS